Thứ Hai, 10 tháng 11, 2014

                                                    CHÉN RƯỢU TÀN THU
                                                                 
                                                                            Hoàng Anh Cat
                                             
                                              Uống rượu tiêu sầu nhân thế
                                              Thương thân giọt lệ chứa chan
                                              Thương vần trăng khuyết võ vàng
                                              Thương đời tang thương dâu bể

                                              Xót Tầm Dương áo xanh đẩm lệ
                                              Trách Trời già tài mênh đố hông nhan
                                              Càng xót thương chút nắng hanh vàng
                                              Đang thoi thop trong hoàng hôn tím

                                                         
                                                                           Quê nhà 10g20/đêm 10/11/ 2014
                                                    NỖI NIỀM AI HAY
                                                                       Hoàng Anh Cat
                                                 Hắt hiu chút gió thu tàn
                                         Hanh hao một chút nắng vàng song thưa
                                                Buồn buồn thút thít chut mưa
                                         Giọt buồn lả chả mây đưa quặn lòng
                                               Đò chiêu lặng lẽ sang ssoong…
                                         Hồng nhan, tri kỉ lệ lòng ta rơi

                                                         Quê nhà 10g20 đêm 10/11/2014

Thứ Tư, 5 tháng 11, 2014

MỘT THOÁNG BÂNG KHUÂNG
Hoàng Anh Cát
Hoa mờ ảo trong sương chiều lãng đãng.
Ta chùng chình chút gió heo mây
Hoa mờ ảo gió gởi hồn phiêu lãng
Trôi bồng bềnh cõi mộng …ai hay!
Hoa Lan trắng thì cần chi ánh sáng
Gió đa tình giục giã sắc trời xuân
Hoa lan trăng ảo mờ thêm lãng mạn
Say màu hoa
xin một thoáng bâng khuâng

Thứ Sáu, 24 tháng 10, 2014


                       CON CHUỘT VÀ CÁI BỒN CẦU
                                              
                                                     Huỳnh Văn Cát
          
    Ở tuổi lục tuần ,cụ ông thức dậy lúc nửa đêm đúng giờ giấc như một quán tính. Xin các bạn chớ hiểu lầm… mà tội cho người ngay thật nhé! Sau khi xong việc thải nước ra cầu, ông cụ lên giường dỗ dành giấc ngủ. Vừa mới thiu thiu, thì ông cụ chợt giật mình vì tiếng gọi ơi ới của bà cụ từ phía nhà dưới : “Dậy mà coi nè!…đi… mà không dôị nước…luỗm nguỗm…hôi thúi như ri ai mà chịu nỗi? Cái giọng bực tức oang oang đó làm cho ông bực mình ,ông xỏ chân vội vào đôi dép trật quai chạy xuống định phân trần. Vì ông nhớ như in: ông chỉ xả nước trong người ra rồi ông dội nước ngay. Ông đâu có tống khứ…
 
   Chạy chưa tới nơi thì ông lại nghe tiếng cười hào hứng giòn giã của bà cụ, tiếng cười reo vui như đứa trẻ được quà xen lẫn những tiếng nói rất phấn khích hòa tan trong tiếng nước chãy ào ào. Ông cụ gắt gỏng : “ cái chi mà hết ré lại cười  làm mất giấc ngủ của người ta và không cho hàng xóm ngủ. họ chưỡi cho. Bộ bà điên hả?” Bà cụ đáp gọn lõn :” xuống nhah đây rồi biết”.

    Con chuột. Một con chuột bằng cổ tay ngụp lặn trong bàn ngồi , đang tìm đường thoát thân. Mỗi lúc nó tìm cách ngoi lên thi lại bị bà lào xả nước dội xuống. Thấy vẻ mặt hằm hằm của người chồng, người vợ nhe nhàng: “ Không phải ông… mà chính là nó… tôi lầm. Ông diệt nó đi”. Vừa tức bà lão phá giấc ngủ, vừa chướng mắt về cái kiểu diệt chuột của bà lại vừa ghét lũ chuột, ông lão kéo ngăn thọa gần đó, lấy cái búa đóng đinh, hùng hổ xông vào, dồn hết sức bình sinh giơ lên cao. Lưỡi búa chưa kịp giáng xuống thì bà lão đỡ tay ông và can ngăn: “ Xin ông bớt nóng cho người ta nhờ! Ông không nghe lời  dăn dò của cha ông ta đươc lưu truyền lại hay sao?; Đập chuột nhưng đừng đập bể cái bình quí, cái gì cũng phải từ từ …”. “ Chuột trong cầu tiêu, trong hố xí mà bà bảo trong bình quí à?. Đã là bình quí thì làm chi có chuột được, nói thiệt với bà , dẫu là cái bình quý mà chuột ở trong đó thì tôi cũng đập, huống chi rõ ràng con chuôt đang loi ngoi lóp ngóp trong cầu tiêu”, ông lí sự. “bà dang ra không?...”Không những không dang ra mà bà còn ôm chặt ông hơn, miệng thẻ thọt: “ Với gia cảnh nhà mình, nhà người nghèo khổ, cái bàn cầu ngồi bệt này hơn cả cái bình quí của đại gia ông ơi!. Nếu ông lở tay đập bể thì lấy cái chì để mà đi.., tiền đâu mà mua cái mới và trả công cho thợ hồ đặt lại? Ông có biết là ông bi thoái hóa khơp xương đầu gối không.?”

  Nghe có lí, ông cụ đổi giận làm vui: Tôi không sợ bể cái bình quý, cái cầu tiêu của bà đâu mà tôi chỉ sợ cái bình quí khác, cái binh quí tình cảm vợ chồng, cái không khí bình an trong gia đình” . Ông buông tay búa xuống .


 Rồi hơn một tiếng đồng hồ trôi qua, hai người vẫn cứ loay hoay tìm mọi cách giết con chuột, đập mạnh thì sợ hư cầu, hư bình quý, đập nhẹ thì không đủ lực, nên không taì nào giết nó được. Bà cụ liền hién kế: “Hay là ông lấy cái miếng vải lau cầu chụp mạnh xuống rồi bốc đầu nó lên”. Vừa nói bà vừa đưa miếng vải chô ông. Thấy kế hay, ông làm theo. Miếng vải vừa chụp xuống bất ngờ,con chuột hoảng hồn nhãy lên một cái rồi rơi xuống. Cứ thế, người và chuột giằng co bì bõm… Đột nhiên điện cúp.Nhà tối om.

 Đèn pin,sau vài phút, bật lên. Nhà dưới sáng trưng. Bồn cầu tiêu trống trơn. Bà cụ đinh ninh như dinh đóng cột, theo phán đoán: “Con chuột chui tọt xuồng hầm cầu rồi, nó sè chêt trong đó”. Còn ông cụ thì phân vân trong lòng: “ Hay là con chuột đã chạy thoát rồi”.

   Trong bóng đêm, ông bà cụ chìm dần vào giấc ngủ, chút chít...chút chít... lũ chuột rúc rích gọi bầy mỗi lúc một to hơn.
                                                  
                                                                                         Quê nhà 24/10/2005

Thứ Hai, 20 tháng 10, 2014

THƯƠNG AI…
 H.A.C
  ( Tặng nhà thơ Đại Lộc -Vũng Tàu)
Chợ đời lắm sự trái ngang
Thương người cắc cớ…lang thang mua… tình
Chợ khuya đơn lẻ một mình
Đèn khuya heo hắt bóng –hình bơ vơ

  Quê nhà những ngày thu 2014

Thứ Bảy, 19 tháng 7, 2014

 NỖI NIÊM
 H.A.C
Biển Đông sóng gió bão bùng
Nước đau xé ruột bọt tung trắng trời
Nỗi niềm tâm sự ai ơi!
Đất liền chắc sẽ tơi bời lá thu
Trời cao mây xám mịt mù
 Biết ai là bạn ,là thù biển Đông!?
     ( ngày bão Thần Sấm sắp vào VN

Thứ Sáu, 27 tháng 6, 2014

DỄ MÀ QUÊN NHAU
H.A.C
Nếu không còn chút tình chờ
Thì ta còn chút duyên thơ mặn mà
Tâm linh thể phách giao hòa
Tri âm tri kỉ dễ mà quên nhau
SAY...NẮNG
Tháng năm đổ lửa bờ tre
Em say nắng hạ tiếng ve chạnh lòng
Ta say đôi má ửng hồng
Chừ, em tĩnh nắng ta còn mãi say
H,A.C

Thứ Hai, 19 tháng 5, 2014

NHỮNG VẤN ĐỀ ĐẶT RA TỪ TRUYỆN “ẾCH NGỒI ĐÁY GIẾNG”

Mộc Nhân - Lê Đức Thịnh
                                   (Bài đã đăng trên báo GD-TĐ số 113 ngày 12-5-2014)


          Chúng ta đã đều biết đến câu thành ngữ “Ếch ngồi đáy giếng” ám chỉ những người có hiểu biết nông cạn nhưng lại luôn muốn chứng tỏ mình tài giỏi hơn người nên khoác lác, ba hoa và cuối cùng nhận lãnh một hậu quả. 
       
   Thành ngữ trên có nguồn gốc từ một ngụ ngôn dân gian: Có một con ếch, do một sự ngẫu nhiên nào đó, ngay từ khi sinh ra đã ở trong một cái giếng. Sống cùng với ếch ở trong giếng chỉ có vài con nhái, cua, ốc nhỏ. Từ dưới đáy giếng nhìn lên, ếch ta chỉ thấy một khoảng trời bé bằng cái vung. Nó nghĩ: Tất cả vũ trụ chỉ có vậy, vì thế ếch tự coi mình là chúa tể. Hàng này, nó cất tiếng kêu ồm ộp làm vang động cả giếng khiến các con vật bé nhỏ kia hoảng sợ. Vì vậy nó càng lấy làm oai. 
          Nhưng năm ấy có một trận mưa thật to. Nước trong giếng dềnh lên, tràn qua bờ giếng, đưa ếch ta ra ngoài. Quen thói cũ, ếch nhâng nháo nhìn lên trời, nó bỗng thấy cả một bầu trời rộng lớn hơn nhiều so với cái khoảng trời nó vẫn thấy. Ếch ta không tin và thấy bực bội vì điều đó. Để ra oai, nó cất tiếng kêu ồm ộp. Vị chúa tể hy vọng là sau những tiếng kêu của mình, mọi thứ phải trở lại như cũ. Nhưng bầu trời vẫn là bầu trời. Còn con ếch vì mải nhìn lên trời đã không chú ý đến xung quanh nên đã bị một con trâu đi qua dẫm bẹp. 
          Câu chuyện về con ếch đã đặt ra mấy vấn đề đáng suy ngẫm cho con người:
          1. Về tác động của môi trường sống tự nhiên lên chủ thể: ếch sống trong môi trường giếng, có thể do ngẫu nhiên mà cũng có thể là do sở thích của họ hàng nhà ếch nữa - "Giếng đâu thì ếch đó". Môi trường này có ảnh hưởng đến tính cách, nhận thức của đối tượng, như dân gian nói “Ở bầu thì tròn, ở ống thì dài”.
          2. Về tác động của môi trường xã hội lên chủ thể: sống cùng với ếch ở trong môi trường tự nhiên là cái giếng có một “cộng đồng xã hội” gồm: nhái, cua, ốc nhỏ … Ếch thì to xác hơn các loài khác trong "xã hội" ấy nên ếch ta mặc nhiên trở thành kẻ mạnh. Do đó nó tỏ thái độ nhâng nháo, xấc xược tự coi mình là chúa tể và lấy đó làm oai. Như vậy ếch đã làm vẩn đục môi trường xã hội. Quan hệ ứng xử công bằng, văn minh, hiểu biết giữa “chúa tể” ếch với cư dân đã bị phá vỡ. Tiếng kêu ồm ộp làm vang động cả giếng khiến các con vật bé nhỏ hoảng sợ là kiểu ngôn ngữ “miệng nhà quan có gang có thép” hay nói cách khác là kẻ mạnh luôn luôn thắng. Những con vật bé nhỏ khác trong giếng phải sợ sệt nhún nhường ếch cũng là điều tất yếu.
          3. Về nhận thức thế giới: vì ếch sống trong môi trường như vậy nên nó nhìn thế giới bên ngoài qua hai lăng kính: cái miệng giếng và quan hệ giữa ếch với các loài khác bên trong cái miệng giếng ấy:
          - "Miệng giếng" khiến cho ếch hiểu biết hạn hẹp do nó ít có điều kiện tiếp xúc với thế giới bên ngoài;
          - Với vị thế chúa tể nên các con vật khác trong giếng sợ hãi ếch từ đó mặc nhiên thiết lập nên mối quan hệ : trên - dưới, mạnh - yếu rất rõ ràng.
          Bi kịch của ếch là đã không nhận ra điều đó. Ếch chẳng giỏi giang gì nhưng qua hai lăng kính ấy, ếch tự cho mình tài giỏi hơn người - thật đúng là “thùng rỗng kêu to”.
          4. Về tính cách: ếch thể hiện rõ tính chủ quan trong suy nghĩ, huyênh hoang trong lời nói và hợm hĩnh trong hành động ứng xử với cộng đồng ếch huênh hoang, hợm hĩnh “coi trời bằng vung”, cho rằng mình là trung tâm là đỉnh cao ...
          Bốn yếu tố này có mối quan hệ điều kiện – kết quả hoặc nguyên nhân – hậu  quả với nhau. Cái này là tiền đề dẫn đến cái kia.  
          Một triết gia phương Tây đã nói: "Sự lặp lại lần thứ nhất là một bi kịch, lặp lại lần thứ hai là một hài kịch". 
          Cuộc đời của ếch phải chẳng đi từ bi kịch đến hài kịch.  
         
Không nhận thức được tình trạng tri thức kém cỏi, tầm nhìn hạn hẹp của mình là một bi kịch; tình trạng đó dẫn đến một kết cục thê thảm. Cái kết cục của ếch chẳng ai xót thương mà nó lại mang tính hài hước để giúp chúng ta đi đến một bài học ngụ ngôn: số phận của những người thiếu hiểu biết do nhận thức kém mà lại huênh hoang, hợm hĩnh thì sẽ phải trả bằng những thất bại chua xót khi tiếp xúc với thực tiễn phong phú và sinh động,  mà khi hiểu ra thì sự đã rồi.
          Chung quanh chúng ta có rất nhiều người mắc chứng bệnh “ếch ngồi đáy giếng” ở một mức độ nào đó. Nguyên nhân không chỉ do môi trường tự nhiên và  môi trường xã hội như chuyện của ếch. Ngoài ra còn do môi trường giáo dục, với người lớn thì do cả môi trường công tác bao gồm cả địa vị, chức vụ, quyền hạn, các mối quan hệ …
          Vấn đề "ếch ngồi đáy giếng" chỉ có thể thay đổi bằng nhận thức. Điều quan trọng là chúng ta cần biết chúng ta còn hạn chế và cố gắng học hỏi. Phải có tính khiêm nhường, điều gì biết thì nói biết còn điều gì không biết thì bảo không biết, nói sai nhầm thì xin lỗi người nghe và chỉnh sửa lại ... đó cũng là một cách để thoát khỏi tình trạng này. 
            Thậm chí là nếu không thay đổi nhận thức thì dù được "ngồi trên ngọn cây" ếch ta vẫn coi trời bằng vung thôi. Vậy phải chăng bản chất của ếch là vậy - "non sông dễ đổi, bản tính khó dời" !
          Hegel – triết gia Đức nói: “Cái gì hợp lý thì tồn tại, cái gì tồn tại thì hợp lý”. Ếch bị một con trâu đi qua dẫm bẹp là một kết thúc hợp lí bởi kiểu tư duy của ếch không thể tồn tại theo logic của nhận thức.
          Khi bàn về sự hạn hẹp trong nhận thức, có người đã chia ra “Năm mức độ dốt” (Five orders of ignorance) có thể tóm tắt như sau:
          - Dốt độ 0: có nghĩa là không dốt - có kiến thức về một lĩnh vực nào đó và có thể chứng minh được kiến thức của mình. Tri thức mênh mông, biển học vô bờ, vậy nên giỏi trong  chuyên môn và luôn trau dồi học tập "học, học nữa học mãi" là điều đáng quí .
          - Dốt độ 1: là loại thiếu kiến thức nhưng phải biết là mình thiếu kiến thức. Thiếu kiến thức nhưng có nhận thức, vậy cũng chưa đến nỗi nào. Thiếu kiến thức thì khiêm tốn, cố gắng học hỏi để  nâng cao chuyên môn và mở rộng hiểu biết.
          - Dốt độ 2: thiếu kiến thức và thiếu nhận thức - dốt mà còn không nhận thức được tình trạng dốt của mình . “Ếch ngồi đáy giếng” là kiểu dốt độ 2. Loại này khá phổ biến trong xã hội. Tai hại hơn là họ rất tự tin vào “hiểu biết sai” của mình, đôi khi trích dẫn cả nguồn tư liệu sai trái để bao biện cho mình do không đủ  trình độ để thẩm định được độ tin cậy của tư liệu. Thậm chí có khi họ lấy cái sai của mình để “dạy bảo” người khác hoặc cố chấp bảo thủ.
          - Dốt độ 3: thiếu quá trình - có nghĩa là không chỉ không biết là mình dốt mà còn không có cách nào để cải thiện tình trạng đó (...). Nói cách khác là vừa thiếu kiến thức vừa thiếu nhận thức một cách trầm trọng.
          - Dốt độ 4: dốt toàn diện – loại này xin miễn bàn. Dân gian có chuyện vui “Dốt có chuôi” để hài kịch hóa loại dốt này.
          "Ếch ngồi đáy giếng" coi trời bằng vung suy cho cùng là câu chuyện phê phán cái dốt. Câu chuyện không chỉ là nhận xét khái quát về  những người không biết rõ cái nhìn hạn hẹp của mình hay không biết sự hiểu biết  bị giới hạn của mình trước cái bao la rộng lớn của tri thức nên đã có những suy đoán hồ đồ về sự vật.
          Tuy nhiên cũng có thể coi như đây là một qui luật tâm lý học:  sự vật được tri giác như thế nào là do nơi vị trí đứng của chủ thể tri giác.
          Con ếch chưa ra khỏi cái giếng bao giờ, nó không biết rằng thế giới bên ngoài rộng lớn lắm khó khăn nhiều lắm, mọi thứ tuyệt vời lắm. 
          Khoảng cách từ miệng giếng đến bầu trời là chặng đường nhận thức thế giới không dễ dàng gì nếu ta không gạt bỏ tự ngã, biết cầu thị, không cố chấp …
          Hegel nói: “Ai nhìn nhận thế giới một cách hợp lý thì thế giới cũng nhìn nhận người đó một cách hợp lý”.
          Đó là một chân lí.
          Đừng để cái sự dốt trở thành một thứ trầm tích đáng ghét trong xã hội và con người.
          Đừng để lời nói về sự dốt đưa mọi người xuống địa ngục - một địa ngục trần gian như cách nói của Jean Paul Sartre - Triết gia hiện sinh Pháp đầu thế kỉ XX:“Người khác là địa ngục của ta”.

-------------------------------------------------

* Truyện ngụ ngôn "Ếch ngồi đáy giếng" - trong chương trình SGK Ngữ văn 6                                                         

Thứ Ba, 13 tháng 5, 2014

GIẬN HỜN CHI…


Tình đầu tình cuối vẫn trinh nguyên
Trứơc sau chung thủy một lời nguyền
Tất cả trong nhau từ huyết lệ…
Giận hờn chi để khổ niềm riêng

DẶN LÒNG


  G C
Ánh mắt … Niềm vui… mất còn đâu
Ai đến gieo chi những khổ sầu
Tình cuối tình đầu ta trao cả
Cho người
                  Để nhận lại thương đau

Thôi nhé, đừng buồn trách nhau chi
Khi em lặng lẽ bỏ ra đi
Dẫu tim tan nát lòng tê dại
Là em chôn chặt khối tình si


…CON LẠC CHÁU HỒNG!

                             LVB


Sóng lớp lớp đè lên thềm lục địa
               Ở mỗi con người có ngọn sóng nào không?
    Khi Tổ quốc bị ngoại bang xâm lấn
    Còn nhở chăng con Lạc cháu Hồng


Thứ Tư, 23 tháng 4, 2014

DƯỚI LỚP VỎ NGÔN TỪ TRONG BÀI "MÃI CẦN CÓ NHAU" của nhà thơ Nguyên Âm

  Phạm Đạt Nhân

     Mãi Cần có nhau
 Buồn vui trong cuộc đời nầy
 Mai sau ai cũng xuôi tay lìa trần
 Dễ gì gặp được người thân
 Thời gian còn lại mãi cần có nhau
                      Nguyên Âm
 Bài thơ lục bát tứ tuyệt của Nguyên Âm trên đây được viết bằng những câu thơ mộc mạc , giản dị , chân phác , dễ nhớ , dễ thuộc . Những câu thơ như những lời nói thường kiểu “cà tửng “mới nghe ra như có vẻ tường thuật , mô tả , thông báo sự đời . Nhưng nếu bóc từng lớp vỏ ngôn từ ta sẽ thấy chừng như có một thông điệp gì đó mà Nguyên Âm muốn gửi gấm trong bài thơ nầy .
   Ngay trong câu thơ đầu , hai chữ buồn vui thật không đơn giản chút nào . Trong cõi hồng trần , đố ai , từ thứ dân đến vua chúa ; từ tiện dân đến quyền quý , không từng có những vui buồn trong đối nhân , xử thế . . Hai chữ buồn vui thật khó cắt nghĩa một cách tỏ tường , rành mạch . Vui buồn hay buồn vui không phải là một tình cảm đơn phương như “ vui “ hoặc “ buồn “ . Buồn vui luôn luôn là buồn vui với ai về điều gì đó . ( avec qu’un de quelque chose ).Người miền Nam thăm dò tình cảm của bạn bè : “ Lâu nay có buồn vui với tôi không mà không thấy tới chơi ? “
 Hoặc : “  Anh em nó có buồn vui  chi rồi !”…Thì ra hai chữ buồn vui báo hiệu tình trạng “ giờ không êm ấm nữa rồi “ ( ND ) trong mối quan hệ trước đó đã từng ấm êm .Buồn vui xảy ra trong mối quan hệ vốn tốt đẹp chẳng qua là sự bất bình , phàn nàn hoặc thống trách . Nó không gay gắt đến mức đối kháng , đối cực để trở nên mâu thuẫn , hận thù . Nhưng lâu ngày không hóa giải sẽ làm cho tình thân giữa hai người dần dần phai nhạt .   Một cách hóa giải hữu hiệu là ngồi lại để thương , lắng nghe để hiểu
   Nếu xét bài thơ trên thuộc thể thơ lục bát tứ tuyệt thì  câu đầu là câu khai ( khai , thừa , chuyển , hợp ) . Câu khai là câu bủa ý , câu thừa là câu làm rõ ý câu khai : “ Mai sau ai cũng xuôi tay lìa trần
Đó là chân lý hiển nhiên không cần bàn cải . Sống trên trần đời không ai là không chết . Vậy nên những buồn vui giận hờn không nên “ sống để bụng , chết mang theo “ làm gì . Vả lại cuộc đời ngắn ngủi quá , mong manh quá , “ buồn vui “ với nhau mà làm gì ? Cuộc đời đó có bao lâu mà hững hờ ( TCS ) . Đi ngoài  đường , gặp một người thân , không kịp vẫy tay chào sẽ ray rứt ăn năn dường nào khi hay tin người đó đột ngột qua đời . .
 Câu thơ thứ ba là câu chuyển : Dễ gì gặp được người thân
Trong khi bài thơ tứ tuyệt thì câu ba là câu bản lề khép lại hai câu trên và mở ra câu hợp mang ý tổng kết . Từ khóa trong câu ba là từ ‘ người thân “ . Đã là người thân thì không dễ gì gặp được , cũng như đối với giai nhân khó gặp ( giai nhân nan tái đắc ) . Điều lưu ý ở đây là Nguyên Âm không nói “ gặp lại “ mà nói “gặp được ; gặp được gần nghĩa với có được …một cuộc gặp gỡ - hạnh ngộ . Gặp một người thân đúng nghĩa thật là không dễ dàng !. Thiền sư Trí Bảo đã từng khẳng định :
Tương thức mãn thiên hạ
Tri âm năng kỳ nhân
( Giao du khắp thiên hạ
Tri âm được mấy người )
Biết nhau thì dễ mà hiểu được lòng nhau mới là khó . Thường thì tương thức mà không tương tâm . Người thân mà tác gỉa muốn nói ở đây là người tâm phúc . Chữ “ phúc “ có nghĩa từ nguyên là bụng , bọc giấu ở trong , khúc nối trong lòng . Người tâm phúc sống trong da thịt của nhau .( être dans la peau de quelqu’un ). Người tâm phúc có thể hy sinh mạng sống cho nhau như Lê Lai liều mình cứu Chúa , như Kỷ Tín giả làm Hán Vương để cứu Lưu Bang thoát khỏi vòng vây của Sở Vương ( Hạng Võ ) .Trên đời nầy có được bao nhiêu “ người thân ‘ cở ấy ? Nói như Vũ Thành An “ Vạn người quen có mấy người thân , khi lìa đời có mấy người đưa ? “
  Tuy nhiên cũng không loại trừ trường hợp Nguyên Âm dùng từ người thân trong ngữ nghĩa là người cùng huyết thống , cùng giòng họ ..Nếu như vậy thì sẽ mâu thuẫn thì sẽ  với cụm từ “ dễ gì gặp được “ trước đó . Người anh em , bà con đâu có khó gì gặp , trừ khi bị thất tán , xiêu lạc .. Nếu như vậy thì phải nói là “ dễ gì gặp lại “ chứ không thể nói là gặp được . “ Người thân “ theo nghĩa tương tri , tâm phúc không nhất thiết là người cùng huyết thống . Người cùng huyết thống cũng không thể mặc định là người thân . Trên thực tế có những người anh em không xem nhau là tâm phúc ..  Như vậy không thể hồ đồ mặc định rằng hễ máu mũ là người thân .. Người thân mà không “ dễ gì gặp “ không những đồng tôn đồng tộc mà còn đồng tâm đồng chí , đồng hội tương lân . Từ tương lân đến tương thức , từ tương thức đến tương tri , từ tương tri đến tương tâm . Khổng Tử cho rằng : “Nhân chi tương tri , quý tương tâm “ ( người ta biết nhau quý ở chỗ biết lòng nhau ) . Bi kịch gia đình thường xảy ra khi những người thân không tương tri , không tương tâm vì ghét ghen , tự phụ , ích kỷ …Đó cũng là vấn đề không chính danh .Bài thơ kết thúc bằng một tâm nguyện chí thiết : “ Thời gian còn lại mãi cần có nhau “
Câu cuối có nhiệm vụ tổng hợp ba câu trên . Chính vì vậy mà ngày nào còn sống ngày đó còn cần có nhau . “ ngày sau sỏi đá cũng cần có nhau “( TCS ) . Câu thơ mộc mạc , phác thực nhưng rất chân thành , thống thiết .Câu nầy có thể nói với người bạn tâm giao , tâm phúc , với người tình , với bạn đời ….đều tỏ lòng chung thủy sắt son . Cách nóí của Nguyên Âm tưng tửng, dí dỏm  và huỵch toẹt . Đây là tố chất trong thơ Nguyên Âm .
    Tần Hoài Dạ Vũ có nhận xét rất đúng về con người và thơ Nguyên Âm : “ Sống chân thành , viết chân tình , đây chính là hồn cốt của Nguyên âm “


    Bên trong lớp vỏ ngôn từ thô mộc , dân dã là những ý tứ thâm trầm , dung dị . Ý tứ ấy đã bộc bạch cả tấm chân tình suốt đời khao khát , suốt đời kiếm tìm : người thân . Ôi ! phải chăng vì “ Vạn người quen có mấy người thân ? !”


ĐIỂM MƯỜI

                     Tặng LVB

Anh ơi ! Em thấy lạ kì
Có chi em cũng muốn ghi điểm mười
Khi em nói: “Đã được rồi”
Anh xem như đấy là mười điểm hơn
“Khuyến mãi” thêm một nụ hôn
 Một vòng tay ấm, má hồng hây hây
Để anh cứ mãi ngất ngây
Mơ năm mơ tháng mơ ngày gặp em

                                  HC

CHÚT TÌNH EM GỞI

        H. C
   (tặng D.g)

Thương anh em đếm ngàn nhung nhớ
Vào lúc ngày lên ,luc nửa khuya
Anh ơi xin nhận tình em gởi
Mãi mãi bên nhau đến trọn đời

Thứ Ba, 22 tháng 4, 2014

NẮNG HẠ TƯƠNG TƯ

H.C

Trưa hè nắng đổ chang chang
Trời bao nhiêu nắng mơ màng bấy nhiêu
Hoa cà, màu áo em yêu
Bâng khuâng nhìn nắng lòng nhiều suy tư
Tiếng ai hư thưc thưc hư
Nhìn hoa dưới nắng tưởng như em về

Thứ Hai, 21 tháng 4, 2014

ĐIỂM MƯỜI

     LVB

Cần chi điểm chín điểm mười
Miễn sao thấy mắt em vui được rồi
Chín mười cũng chỉ thế thôi
Chỉ cần em nói “được rồi đó anh"

Thứ Bảy, 19 tháng 4, 2014

ĐIỂM MƯỜI

    G.C.

Rất vui vì tặng điểm mười
Vui hơn khi thấy nụ cười anh trao
Xa rồi vẫn còn ước ao
Gặp lại lần nữa anh trao điểm mười

ĐIỂM MƯỜI

    H C

Nhận được điểm chín là mừng 
Và nguyện phấn đấu không ngừng em ơi
Điểm mười mơi ước ao thôi
Chỉ lo điểm kém em cười cợt anh
Còn một điểm hãy để dành
Lần sau găp lại cùng tranh điểm mười

Thứ Bảy, 12 tháng 4, 2014

ĐIỂM MƯỜI

  G.C.

Báo anh chẳng được điểm mười
Cho anh điểm chín em cười bâng khuâng
Nói xa rồi phải nói gần
Thôi còn một điểm để lần sau thêm
Anh cười lặng lẽ nhìn em
“Anh đành chờ vậy để xem thế nào”
Anh nè, anh có ước ao
Lần sau gặp lại em trao điểm mười