Chủ Nhật, 15 tháng 4, 2012

ĐỐT DÙ CÒN GÌ ?

   Huỳnh Văn Cát (ghi lại theo lời kể của một người bạn)    


                                                                                                                           
          Có một đôi bạn thân tuổi trạc ngoại ngũ tuần đang khề khà bên li rượu trong một quán nhỏ ven đường. Khi đã ngà ngà say, họ cảm thấy thân thiết nhau hơn dù giữa hai người có một hố sâu ngăn cách: kẻ làm cán bộ cấp huyện, người làm thường dân. Họ ôn lại những kỉ niệm thời thơ ấu. Họ nhắc lại trận lụt bất quá năm nhâm thìn, trận lụt làm trốc gốc cây đa ở miếu Thần Hoàng và lở đi nửa làng của họ. ..

      Khi rượu sắp tàn, anh cán bộ mắt lươn đứng dậy rút ví một cách hào phóng, gọi cô chủ quán trả tiền. Anh nông dân cằm vuông giang hai tay cản lại, nói: “Đi ăn nhà hàng ở thị trấn hoặc thành phố thì ông lo. Ngồi ở quán cóc uống rượu gạo bên đường, thì ông để tôi lo”. Hai người cứ giành nhau một cách thực lòng và không ai chịu nhường ai.

     Thấy vậy cô chủ quán bèn đứng ra làm trung gian hòa giải. Cô mở một nụ cười rất tươi:
    -Em ra mỗi người một câu đố, ai trả lời sai thì người đó trả tiền.
     Cả hai gật đầu đồng ý.
     Tay nâng chiếc nón cời của người nông dân, miệng hỏi:
- Nếu tôi châm lửa đốt nón này thì anh còn lại cái gì?
- Còn lại nắm tro - Anh nông dân trả lời một cách từ tốn.
 Cô chủ quán gật đầu.
      Cầm cái dù của anh cán bộ, cô hỏi:
-         Nếu tôi châm lửa đốt dù thì anh còn gì?
-         Đốt nón anh ấy còn tro, thì đốt dù tôi còn bộ kèo và cán -  Anh ta nói một cách tự tin.
     Cô chủ quán nhìn thẳng vào cái đầu chủ nhân của chiếc dù,nói nghiêm túc:
       - Thưa ông, nếu bị đốt dù, thì ông chỉ còn lại hai thứ: đù và dốt mà thôi.

     Người thua cuộc móc ví trả tiền, nhưng không còn khí thế như lần trước nữa. Đôi bạn bắt tay nhau từ biệt ra về.
                                
                     Quê nhà 14.4.2012

Thứ Năm, 12 tháng 4, 2012

NẮNG...CỰC HAY SƯỚNG

Huỳnh Văn Cát


     Chúng ta là giai cấp nông dân, một giai cấp chiếm 90% dân số trước 1945,chiếm dưới 89% dân số sau 1975.Chúng ta chân đạp đất đầu đội trời trên một dãi giang sơn gấm vóc từ ải Nam Quan đến mũi Cà Mau, chúng ta có quyền nói theo cái tâm của dân tộc Việt ở thế kỉ 21: Nắng cực hay sứơng?

    Nếu ai đó đã từng bán mặt cho đất bán lưng cho trời mới biết được cái sướng cái cực của người nông dân.

     Ngày xưa ở chốn công đường, đa số quan lại xuất thân từ tầng lớp nhân dân lao động đều hết lòng vì nước vì dân. Thiểu số quan lại xuất thân từ tầng lớp khác cũng một lòng phò vua giúp nước an dân. Còn ngày nay, hầu hết các lãnh đạo từ trung ương đến địa phương đều xuất thân từ giai cấp vô sản. Một số cán bộ tâm huyết với lí tưởng, họ thấu hiểu nỗi đau dân tộc nỗi buồn nhân dân. Còn một bộ phận không nhỏ là loại lưu manh giai cấp, cái lũ nầy là sâu dân mọt nước. Tụi nó chỉ biết ăn biết nhậu biết bòn rút của cải nhân dân về tư túi,nên không biết nắng cực hay mưa cực đối với người lao động chân chính, có khi chúng tưởng mình chơi chữ theo kiểu nói lái Quảng Nam.

  Trở lại vấn đề.

  Tiết đông thiên lạnh lẽo mưa dầm thúi đất, nắng càng nhiều càng sướng. Đường hết trơn trợt,lúa đang thì con gái mơn mởn xanh non, ngô khoai xanh đậm đà màu no ấm...Trời xanh-đất xanh-biển xanh- lòng người tươi xanh( thiên-địa- nhân hòa hợp trng nhau niềm hân hoan dưới ánh nắng mặt trời)

  Tiết lập hạ chói chang, tre nghiêng mắt trông mưa mà nắng cứ đổ lửa. Nắng như vậy, sứơng hay cực? Dân trồng lúa, trồng ngô... cực. Dân ruộng muối sướng.
   Tuy nhiên theo qui luât muôn đời: thông, cùng, tắc, biến. Nắng càng dữ, mưa càng to. Sấm sét đùng đùng, gió giông ào ào, mây đen cuồn cuộn. Trời trút mưa như cầm chỉnh đổ. Vạn vật đắm mình trong mộng mị. Mấy thằng cu ở truồng dồng dỗng tắm mưa. Ếch nhái,ểnh ương tấu bài tình ca phồn thực hòa nhịp với loài người trong cái đêm tuyệt diệu ấy. Như vậy, nắng cực điểm thì mới sướng đó chứ bộ!

Thời tiết thiên nhiên tuần hoàn như vậy, thì thời tiết loài người cũng vận hành theo qui luật khách quan.Đó là một mệnh đề tất yếu.

Với tư cách thằng người được nhân loại phân công tay trái cầm cuốc, tay phải cầm bút,tôi vui như niềm vui nhân dân, buồn như nỗi buồn dân tôc, tôi cảm nhận được cái nắng sướng cái nắng cực của mọi người qua sự trãi nghiệm của bản thân với một nụ cười tiếu lâm thời hiện đại

        Giao Thủy, sau hơn mười ngày vật lộn nắng mưa

Thứ Tư, 4 tháng 4, 2012

TRÊN BẢO DƯỚI KHÔNG NGHE

Huỳnh Văn Cát


         Ở đầu làng Giao có một quán nhỏ ven đường với cô chủ quán dịu dàng xinh đẹp. Người phụ nữ ấy có đôi môi son hồng,đôi mắt long lanh như gợn sóng mùa thu. Mỗi lúc cô cười, các cái huyệt đạo trong người đều cười theo. Vì thế quán của cô mỗi ngày một đông khách, nhất là mấy anh già không đều.

          Hôm ấy, một đêm không trăng đầy sao, có mấy gã đàn ông đứng tuổi  ngà ngà say theo bàn tay cô chủ quán lộng tình chuốc rượu. Gã có dáng lùn, nứơc da đen màu thiết bi, môi thâm xì giương căp mắt lươn ti hí: “Đố anh em, họ nhà rượu làng Bia, í quên...làng Giao, vì sao trên bảo dưới không nghe? Mấy cái miệng thơm nồng đồng thanh tương ứng sôi nổi trong khí thế đồng khí tương cầu:

           -Dô một trăm phần trăm tình nghĩa, rồi mỗi người sẽ có một câu trả lời xác đáng nghe.
            Mấy bàn tay nâng lên. Ừng ực. Có người đứng dậy nói to:

-Theo tôi, do bề trên không kỉ cang nên bề dưới mới lập đàng mây mưa. Trên làm bậy, nói sai. Dưới làm theo trên. Trên làm đúng, nói đúng. Thì cha của thằng dưới chết đi sống lại cũng phải nghe.

-Anh nói đúng ý anh mà không đúng sự thật của tôi.- Vừa nói hắn ta vừa nhìn cô chủ với con mắt chớp chớp- Tôi là thằng ăn bờ ngủ bụi, tôi không làm tròn phận sự với vợ con tôi, rứa là tôi sai, mà răng mỗi lúc tôi ở trên, tôi nói gì thì em đây làm theo răm rắp.

Mấy con mắt đỏ gay đổ dồn về cái thể hình cân đối đang đang phơi phới cái tình xuân:

-         Răng, cái thằng ni nói dốc hay nói trạng rứa em”?.
  Mắt hấp háy, mặt đỏ hồng, người được hỏi vừa đưa tay vuốt mái tóc vừa cười chúm chím.

-         Mệt cho mấy ông quá mấy ông ơi. Hồi  còn trai tráng, dương lực mạnh, trên bảo gì mà dưới không nghe. Thậm chí trên chưa kịp bảo, dướiđã biết ý mình rồi.

       - Nói thiệt với mấy huynh đệ: cấp dưới của tôi hắn rất bướng, hồi cách đây bốn mươi năm, hắn cứ tự động đứng lên phát biểu hoài. Tôi bảo nó ngồi xuống mà nó cứ đứng như thằng trời trồng, nhứt là mỗi lần ngồi cạnh người yêu.
Cô chủ quán rót cả bàn đầy li. Hai con mắt ngây ngây rất xứng với đôi má đỏ rần rần. cô nói:

  -Mời các huynh cạn với muội li nầy, nếu mấy huynh giải thích thỏa đáng câu hỏi vì sao trên bảo dưới không nghe?

Anh nào anh nâý cũng hăng hái đưa ra đáp án. Nhưng chẳng ai được vinh dự cùng người đẹp cụng li.

Bầu không khí bỗng dưng chùng xuống bất thường. Bỗng có người đứng lên khuấy động:

  -Tôi xin báo anh em một tin động trời: trái đất nổ rồi. Tất cả tám tỉ người chết hết rồi, ngoại trừ chúng ta.-đang nói, hắn ta quay sang người phụ nữ với cái nhìn trìu mến. Sứ mệnh thiêng liêng mà tạo hóa giao cho em là làm Đức mẹ không đồng trinh để gầy dựng lại tám tỉ người, em sẽ chọn ai làm Đức cha?

   Đôi má cô gái đỏ hừng hực như mặt trời mọc, tay nọ khẽ chạm người bên trái, tay kia đụng mạnh người bên phải, hai bàn chân ấn nhẹ hai người ngồi ở hai mép bàn, mắt ý tứ nhìn người đối diện môi nở nụ cườ rất đổi liêu trai. (mọi động tác ăn khớp nhau rất rập ràng).

Năm anh sồn sồn mười lổ tai đỏ tía.

Đức mẹ không đồng trinh trở lại chủ đề trên bảo dưới không nghe:

-         thưa các Đức cha, dưới có đầu mà không có óc nên không có tư duy, có miệng mà không có lưỡi nên không biết nói, không có mắt nên không thấy gì, đặc biệt là không có tai. Tai không có lấy gì mà nghe trên nói?

   Cả bàn nâng li uống cạn men tình.
      Ngoài kia sương nhè nhẹ rơi. Và trên dãi ngân hà, lũ quạ đen đang bắt nhịp cầu ô thước để những kẻ yêu nhau ở trên đời nầy được tha thiết với nhau.

        Quê nhà, sau hai mươi ngày vất vả với nắng mưa

Chủ Nhật, 1 tháng 4, 2012

VANG VỌNG CÂU HÒ

Huỳnh Văn Cát



      Lúa ba trăng mùa bát ngoạt đang thì con gái xanh mượt, dầm chân uống từng dòng nước mát dịu chảy về trong cái nắng tháng sáu gay gắt. Từng ống nước đều đặn đổ xuống máng xối, từ từ xuôi ra cánh đồng theo nhịp chân của cô Sáu, một cô thôn nữ dịu dàng, xinh đẹp, nức tiếng hát hò khoan, một làn điệu dân ca Quảng Nam. Cô thôn nữ thoăn thoắt đôi chân, bánh xe nước quay tròn, quay tròn... Mỗi ngày Sáu đạp ba xe nước nên làng trên xóm dưới phong tặng cho cô cái biệt hiệu ngồ ngộ: “Cô Sáu Ba Xe”. Người con gái đảm đang công việc thay trời làm mưa ấy có một tâm hồn nghệ sĩ và chất giọng ngọt ngào như vị đường đen rút mật xứ Đại. Nhìn đàn cò trắng bay lã bay la trên bầu trời xanh đang chao cánh liệng vòng, từng cặp đôi hạ xuống cánh đồng, lòng cô đang rộn lên khúc tâm tình, thì đâu đây vọng lại câu hò :

             “Ơ...ớ...ơ...
Bạn về dưới nớ bạn có nhớ ta không?
          Ta ở trên ni ta nhớ bạn như cau xông lửa lò”.

Thứ Tư, 21 tháng 3, 2012

THƯƠNG VẦNG TRĂNG KHUYẾT

                                                            Huỳnh Văn Cát


                    Trăng thề nguyện Kim- Kiều chưa kịp tròn
                    Theo hai miệng song song lời hẹn ước 
                    Đã rơi xuống bến trầm luân lưu lạc
                    Mười lăm năm cho sông cạn đá mòn

                   Trăng tiễn đưa Kiều- Kì Tâm họ Thúc
                   Xẻ làm đôi gối chiếc-dặm trường
                   Thân nhi nữ tóc tơ lời căn dặn
                   Khách đa tình giục ngựa ghì cương

                  Trăng ta và em một vầng trăng khuyết
                  Mồng mấy trăng hao, hăm mấy trăng gầy
                  Dẫu mười sáu trăng cũng nghiêng chênh chếch
                  Dẫu  ngày rằm trăng cũng khuyết thật sâu

                  Bên kia sông em ôm vầng trăng khuyết
                  Nghĩ về ta  em có thấy trăng tròn ?
                  Bên ni sông ta nhìnvầng trăng khuyết
                  Nghĩ về em thương nhớ dậy trong hồn

                  Ai nỡ xẻ trăng làm đôi như thế!
                  Để hai nửa trăng khuya mãi lặn lội đi tìm.

                  Giao Thủy, một ngày qua

Thứ Hai, 19 tháng 3, 2012

SÂU LẮNG TRONG NHAU

                                 Huỳnh Văn Cát


                               Trời mùa xuân đầy nắng
                               Lá trên cành xôn xao
                               Lòng ta đang thai nghén
                               Một khối tình chiêm bao

                               Núi - sông
                               Trời – đất
                               Biển –bờ
                               Môi kề môi rối rít
                               Hư vô và hiện thực
                               Xích lại gần nhau hơn
                               Theo tiếng lòng thổn thức

                               Tình yêu ta và em
                               Cũng xôn xao theo nắng
                               Nghe bờ môi mặn đắng
                               Hạnh phúc lẫn niềm đau
                               Hư - thực... lắng trong nhau

                                                 Giao Thủy, một ngày xuân

NHÌN SÂU HÓA BƯỚM

      Huỳnh Văn Cát


                       Dân gian bảo rau nào sâu nấy
                       Nhận định nầy chẳng mấy khi sai
                       Sâu voi thân lớn to dài
                       Rau lang, rau muống cúng ngài không hương

                       Cà, đậu phụng đầy cành sâu róm
                       Lũ đục thân rút ruột lúa, ngô
                       Sâu đất độc ác làm sao
                       Ớt con, thuốc lá cắn vào chết ngay

                      No nức trứng chờ ngày hóa bướm
                      Đủ sắc màu cứ chập chờn bay
                      Bướm vàng bướm trắng bướm nâu
                      Bướm đen bướm đỏ đua nhau lượn vòng

                      Vòng lẩn quẩn bướm nào sâu nấy
                      Bướm càng nhiều sâu lại càng đông
                      Sáng nay vác cuốc ra đồng
                      Nhìn sâu hóa bướm chạnh lòng lúa ngô
             
                      Giao Thủy 1980