Thứ Bảy, 5 tháng 5, 2012

HÒ KHOAN ĐỐI ĐÁP

                            Huỳnh Văn Cát ( sưu tầm)

        Anh đi đâu mà  quạt giắt sau lưng?
     Hay là muốn làm ông thủ quản giữ cái chùm rừng cho em.

            Rừng em cây cỏ âm u
        Cần chi anh giữ để thằng cu anh giữ giùm.

       Cu anh cu dỏm cu già
   Làm chi giữ nổi cái rừng già của em?

            Em đừng ngộ nhận cu già
       Tả xung hữu đột vô ra đã từng
          Của em chỉ có một rừng
       Thằng cu anh chốt ở giữa thì em ưng cái bụng liền

                                ( Ghi theo lời kể của một người bạn)

Thứ Sáu, 4 tháng 5, 2012

THƠ ... THƠ ...

                                            CON TẰM

                             Phù sinh trong cõi trăm năm
                     Yêu đời ta trọn kiếp tằm nhả tơ
                            Kén dày vàng óng ước mơ
                     Nhẹ nhàng cánh bướm lững lờ trơì xanh.


                                            CON NHỆN



                           Nhìn trông lũ nhện lăng xăng
                     Qua qua,lại lại tơ giăng lưng trời
                           Giăng tơ bắt bướm,bắt ruồi
                      Vì đời hay chỉ tìm mồi kiêm ăn?


                                             CON TIM



                            Ai xui em đến,em đi
                       Trời xui gặp gỡ làm gì hả em?
                             Để chừ nghe nhói con tim
                      Bâng khuâng thương nhớ cánh chim mịt mùng

                                                                 Huỳnh Văn Cát
                                         

NHÌN

Huỳnh Văn Cát (tặng anh em bạn bè)


Trời sinh cho con người đôi mắt để mà nhìn ... mà ngắm ...
Ngắm vẻ đẹp uyên nguyên thời hồng hoang:

“Rõ ràng trong ngọc trắng ngà                                                                                                                                                 Dầy dầy sẵn đúc một tòa thiên nhiên”
                                    (Truyện Kiều – Nguyễn Du)
Nhìn đời, nhìn sâu vô đôi mắt. Mắt trắng dã, môi thâm xì, da thiết bi. Thằng đàn ông có mắt, có môi, có da như rứa là thằng nham hiểm, ngu si và láu cá.

Nhìn những người bạn của anh, tôi biết anh thuộc loại nào.
Nhìn đám cận thần, tôi biết nhà vua như thế nào.
Nhìn tôi trung, thấy vua hiền.
Nhìn bề tôi gian manh giảo hoạt, biết người ngồi trên ngôi cao chín bệ  là hôn quân.

                    “Rau nào, sâu nấy,
                 cha mẹ nịnh thần, con mấy trung lương”.

                          Bạn nào, bè nấy
                          Cha nào, con nấy.
                          Quân nào, thần nấy.

Cứ nhìn sâu vào cuộc đời trăm năm:

          Gieo nhân, gặt quả.
          Gieo gió, gặt bão.


Bởi vì:

     “Thiện ác đáo đầu chung hữu báo
    Cao phi viễn tẩu giả nan tàng”.

                                            Giao Thủy - rằm tháng Tư / Nhâm Thìn

Thứ Hai, 30 tháng 4, 2012

PHÚT GIÂY TÂM LINH


         Huỳnh Văn Cát


          Trần gian là cõi tạm bợ phù du. Mai mốt ta có một cõi đi về: Thiên Đàng, Nát Bàn, Địa Ngục... mô tê ai biết?  Xa Trần Gian về cõi vĩnh hằng, ta vẫn tiếc thương  trần gian nầy mãi mãi, vì nơi đây tôi sống đủ vui sầu:

                 “ Giữa mênh mông vũ trụ
                    Trong vô tận thời gian
                     Trong nhân tình thế thái
                    Ta lạc loài lang thang"
                                               (HVCát)
          Giữa mênh mông kiếp người, trong cõi nhân gian đã cùng nhau chan hòa mưa nắng làm thành những dòng sông xanh biếc gương soi .
                    “Em về trăng nước mai sau
                    Gót dời phố thị lòng đau trong mình”
                                                                          (Bùi Giáng)
                    
Vì sao đau trong mình?

          Tiên sinh Bùi Giáng tiên tri một điều nhất định xảy ra. Đó chính là nỗi niềm của con người muôn thưở. Nếu thực sự là Người thì không bao giờ quên vui sầu và buồn cho nhân thế

                  “Nỗi niềm xưa đã ai quên
               Sầu gieo ngang ngửa t.. vình đã se”
                                                                          (Bùi Giáng)

          Trong cõi người ta (dẫu bạc đầu bất quá cũng trăm năm) một hình hài nguyên vẹn có trái tim rướm máu nhỏ giọt lệ chan hòa với máu, cho nên nhiều khi cảm thấy bị tù ngục.

                         “Máu tim tù ngục mang  về
                         Với mong ước đã ê chề với thân”
                                                                          (Bùi Giáng)

          Thời gian trôi nhanh dưới cái nhìn của Đức Như Lai, từng sát na sinh diệt. Thời gian trôi khoan thai nhẹ nhàng  theo nhịp kim đồng hồ vũ trụ vận hành

                            “Em về nhìn tháng theo năm
                          Chân mòn gối rạng rời nằm dưới thông”
                                                                          (Bùi Giáng)

           Nằm dưới thông để nghe tiếng suối róc rách, tiếng chim thánh thót và nghe tiếng CÕI TRĂM NĂM thầm thì... sau một cuôc phiêu bồng cõi tạm, để mà thanh thản ra đi.

          Tiên sinh Bùi Giáng cũng như hậu sinh HVC và hàng mấy chục triệu người VN khác nữa cũng từ gốc rạ mà lớn mà khôn mà trưởng thành trong  mớ bòng bong thời mạt pháp. Đất nuôi ta nên Người. Nước tắm ta nên Người. cho nên
            “Mai sau dù có bao giờ,
            Đốt lò hương ấy so tơ phiếm này”
                                                                          (ND)

            “Một vùng nắng phủ mai thôn
            Sương trùm nước ruộng đổ dồn xuống khe”
                                                                          (Bùi Giáng)

       Nước ruộng, sương, khe cùng một trường từ và mai thôn nữa... trong cuộc phiêu bồng của một trong những nhà thơ vĩ đại nhân loại mơi nói được trọn tâm tình với cuộc đời nầy bằng ngôn từ chân phương và diệu kì như thế

            “Mai sau dù có đi về
            Xin nhìn gió rụng ngần tre thưa dần”
                                                                          (Bùi Giáng)

     Tre thưa dần trước cơn gió văn minh thời đại, trước cơn gió tham lam của kẻ nắm quyền lực trong tay. Tre thưa dần ,tre từng đêm nưc nở. Tre thưa dần, người đã khóc như tre.

                Giao Thủy - 30 / 4 / 2012

Thứ Ba, 24 tháng 4, 2012

NẮNG CHIỀU


                            Huỳnh Văn Cát


                        Môi hồng cười nói dáng duyên
                        Long lanh đôi mắt nửa tiên nửa trần
                        Nắng chiều nghiêng xuống góc sân
                        Cây xanh chim hót
                                                     Bâng khuâng lòng người

                                                              Tháng 5. 2011

Thứ Ba, 17 tháng 4, 2012

HẮN ĐI THI

Huỳnh Văn Cát


          Còn hai tuần nữa là đến ngày thi tốt nghiệp Đại học rồi. Làm thế nào đây ? Nêú là các em sinh viên hệ chính qui hoặc các cán bộ đương chức hết lòng vì Đảng vì dân, gương mẫu về đạo đức, trung thực trong học tập thì sẽ có câu trả lời nghiêm túc: phải thức khuya dậy sớm ôn tập bài vở thật kĩ. Nhưng Hắn không làm như thế. Bởi vì Hắn là tên thoái hóa biến chất đang nắm giữ vị trí đầu ngành  quan trọng, một ngành rất dễ hái ra tiền, của một quận nọ.

          Hắn vô mở tủ lấy ra một cộc tiền toàn là tờ năm trăm ngàn đồng phỏng chừng hơn vài trăm triệu, một khoản tiền khá lớn so với lương công chức hoặc với người lao động bình thường, chớ thấm béo vào đâu so với cái gia tài hàng mấy chục tỉ do sự bất minh. Bỏ tiền vô cốp xe, khóa lại cẩn thận, nổ máy, cầm chắc vô lăng, Hắn thả hồn mình theo tiếng nhạc.

          Ngồi trên chiếc Mẹc xi đéc bóng lộn, Hắn tự khen mình: “ Họ học mười hai năm mới tốt nghiệp cấp ba, ta chơi bốn năm cũng cấp ba tốt nghiệp. Năm năm đại học từ xa, bạn bè có đứa phải thi lại mấy môn, ta không những không bị điểm yếu mà còn nhiều môn đạt điểm giỏi. Đời hơn nhau là chỗ biết phát huy thế mạnh của mình,phát huy sự gian manh đễu cáng để có địa vị xã hội và tiền bạc. Phen ni, ta cầm bằng Đại học trên tay rồi thì đố thằng nào dám tranh chức  với ta...” Còn đang suy nghĩ mông lung thì tấm biễn hiệu quán cà phê Thiên Hoa sừng sững hiện ra.

          Hắn tìm một bàn ở góc khuất, gọi hai li cà phê, rồi lặng lẽ đợi chờ.

          Một người phụ nữ trạc tuổi bốn mươi trong bộ com lê rất mode cổ áo hở hang để lộ đôi gò bồng đảo đầy sức quyến rủ bước vào, ngồi đối diện với Hắn bên li cà phê để sẵn,sau khi hai người lịch sự bắt tay nhau.

          Không cần vòng vo rào đón, vì họ đã biết quá nhiều về đạo đức tư cách, tài năng trí tuệ của nhau, nhất là sự gian dối trong công tác và học tập. Mắt trái nhìn vào đôi lưỡng quyền cao cao lúc nào cũng đỏ hồng,mắt phải không quên ghé xuống khoản ngực để trần, Hắn vào đề trực tiếp:

-Hiền nè,anh em ai cũng khen Hiền đẹp gái ,thông minh, lanh lợi, giỏi giang, hát hay, làm ra làm , chơi ra chơi, học ra học, thi ra thi. Vừa rồi, Hiền đỗ thủ khoa tốt nghiệp Đại học từ xa là một minh chứng hùng hồn. Mình nhờ Hiền truyền kinh nghiệm đó. Còn mấy tuần nữa là mình thi tốt nghiệp rồi.

Hai con mắt nhung mở to long lanh,đôi môi son hồng tỏ lời thân mật:

-         Ông có nhầm không đó. Tôi đậu đại học từ xa loại giỏi cách đây trên dưới mười năm rồi, nhờ đó mà tôi  được lên chức phó phòng. Còn cái thủ khoa là mới đây thôi, thủ khoa lớp bồi dưỡng ngắn hạn đó có nhầm nhò gì đâu mà ... Cái cách học giả lấy bằng thật đó xưa như trái đất rồi mà còn hỏi.Ông không nghe báo đài của Đảng và nhà nước ta phê phán à?

         Nói đến đây, Hiền kề tai Hắn thì thầm điều bí mật.

         Lúc chia tay, cả hai nhìn nhau cười đắc ý như đôi tình nhân vụng trộm vừa thực hiện xong cái khát vọng ngoại tình.

“Còn hai ngày nữa là đến ngày thi rồi”. Dù các phong bì dày cộm đã được chuyển đi,dù những bữa nhậu hoành tráng đến bí tỉ, dù những cuộc vui chơi đã  tới bến Năm Sao nhưng Hắn vẫn cứ bồn chồn lo lắng.

         Nằm bên vợ, thỉnh thoảng Hắn thở dài, rồi day qua trở lại suốt đêm.

         Thấy chồng lo lắng, chị vợ ân cần :

-         Còn hai ngày nữa tới ngày thi rồi mà anh cứ thức hoài như vậy lấy sức đâu mà thi. Mọi việc đã đâu vào đấy cả rồi. Họ nhận tiền của mình, họi ăn nhậu với mình thì họ phải lo cho mình chớ. Cái nghề làm ăn của họ mà. Nếu anh không đậu thủ khoa như chị Hiền thì đậu khá hay trung bình cũng được chớ có sao đâu.


          Số là trong số phong bì gởi đi có hai người trả lại vì họ không thể làm điều trái với lương tâm nhà giáo, sai với pháp luật hiện hành. Cho nên lời an ủi của vợ càng làm Hắn khổ tâm thêm. Để vơi đi nỗi buồn khổ , Hắn xẻ chia :

-         Chắc tiền mất tật mang, tốn than lại tan lưỡi cày rồi em ơi. ... Chắc là bỏ giấy trắng rồi em ơi, vì có hai nhân vật quan trọng không chịu nhận tiền.

-         Thì anh cứ cố lên,anh không nhớ lời dạy của Bác Hồ sao? “Không có việc gì khó,Chỉ sợ lòng không bền, Đào núi và lấp biển, Quyết chí ắt làm nên”.

         Thấy Hắn nằm im không nhúc nhích, tưởng chồng chú ý lắng nghe, chị vợ nổi hứng ví von:

 -Khổ nhất của em mang nặng đẻ đau. Chín tháng mang bầu nặng ự, đến lúc chuyển bụng ,đau ơi là đau, đau kêu trời không thấu, rứa mà em cắn răng,cắn lợi chịu đựng để rặng ra cho anh mấy thằng cu. Đó là chưa kể đến việc thức khuya dậy sớm, ẵm bồng... và nuôi tụi nó trong thời bao cấp, cơm không đủ ăn.

         Nói đến đây, người đàn bà chùng giọng xuống một cách cảm động hơn:
-         Hồi trước tụi mình nghèo xơ xác, nhà tranh vách đất, đi chiếc xe đạp cà tàng, ngoài việc cơ quan, tụi mình làm ruộng, nuôi heo, có khi đi bốc vác cho mấy con buôn. Do anh cố lên mà ngày nay mình có nhà lầu, xe hơi, bạc tỉ, đất đai...
          Vợ chưa kịp dứt lời động viên thì Hắn đã nổi trận lôi đình vô cớ. Thay vì tay trái ôm qua, chân phải gác lại và sau đó tưởng thưởng cho người bạn trăm năm của mình những nụ hôn nồng ấm làm khúc dạo đầu của một bản tình ca như mọi khi, thì Hắn lại đứng dậy hét to với giọng gia trưởng nổi khùng :

-         Tùy theo việc mà cố chứ, em tưởng việc gì cũng cố là được hả? Em  cố chịu đau để có mấy thằng cu vì thằng cu đã có sẵn trong bụng em rồi. Anh cố để có nhà lầu xe hơi, vàng bạc, đất rừng, đất nền... vì những thứ ấy đã có sẵn trong xã hội rồi. Càng nói Hắn càng sôi máu nóng và lấy tay chỉ chỉ vào cái đầu của mình - tôi cố làm sao đây để giải đề thi trong khi đầu tôi trống rỗng?( cũng câu nói nầy, Hắn lặp lại nhiều lần).
         Hiểu rõ tính khí và tâm trạng của Hắn, chờ tới khi Hắn im lặng suy tư, người vợ  thẻ thọt:

           -Anh không nhớ câu ca của dân gian :
                             “Một chữ cũng thi, hai chữ cũng thi
                              Nếu không đậu Trạng cũng đi Nghè hồi” sao?
           Bí quá thì mình coi bi  bạn bè hoặc chép  tài liệu, bất quá thì đậu chót là cùng, mà đậu chót cũng tốt chớ có sao đâu. Từ trước tới nay có ai rớt tốt nghiệp đại học từ xa đâu mà lo dữ rứa.

          Như người sắp chết đuối chụp được tấm phao, Hắn vui mừng ôm vị cứu tinh hôn tới tấp thay cho lời cảm ơn. Rồi Hắn lấy chìa khóa rồ xe phóng đến trường thi trong lúc trời gần hửng sáng.

                                   Giao Thủy 16. 4. 2012

Chủ Nhật, 15 tháng 4, 2012

VỀ HƯU

                               VỀ HƯU
                                   
                    
                  Lê Văn Bảy (xướng)

                   Hết tiến đuờng quan trở lại vườn
                   Quê nhà vui có bạn đồng hương
                   Tương rau đạm bạc nơi thôn dã
                   Trà nước thanh tao chốn phố phường
                   Trĩu trũi túi thơ chừng nặng nặng
                   Nghiêng nghiêng bầu rượu giọt sương sương
                   Bạn bè thăm hỏi tình thêm đậm
                   Kẻ nói người nghe đỡ chán chường
                                      Đại Lộc 2010

                                VỀ HƯU
                             Huỳnh Văn Cát (họa)

                   Công danh thành toại trở về vườn
                  Vẹn tình non nước nghĩa quê hương
                  Trà ngon bè bạn vui thôn dã
                  Rượu quí anh em thú phố phường
                  Tri kỉ văn chương bầu nặng nặng
                  Hồng nhan thi phú mực sương sương
                  Xuất xử đôi đường đều trọn vẹn
                  Cho nên trong dạ chẳng chán chường
                                    Đại Lộc 2010


                              VỀ HƯU
                                Lê Văn Bảy tặng Giáo Cát

                  Ngày lên bục giảng mới đôi mươi
                  Thấm thoát mà nay đến tuổi hưu
                  Giáo án trăm trang còn rõ nét
                  Học sinh lớp lớp đã nên người
                  Lung linh bụi phấn vương màu tóc
                  Lấp lánh vần thơ thắm nghĩa đời
                  Riêng cái tình già còn đượm lắm
                  Phải không cụ Cát của tôi ơi!
                                        Đại Lộc 2011