Thứ Tư, 8 tháng 8, 2012

ĐỘT NHIÊN


                           Huỳnh Văn Cát   (tặng Mộc Nhân)


                              Đột nhiên bị điện cúp
                              Cả xóm làng tối om
                              Trên trời đầy sao sáng
                              Treo nửa vầng trăng nghiêng.

                              Nửa trăng kia ai cắt
                              Để Cuội - Hằng xa nhau
                              Và bao nhiêu tiên trích
                              Chung một kiếp lưu đày.

                              Đột nhiên ta cảm thấy
                              Cây cối và san hô
                              Đất liền và biển cả
                              Sông núi quặn lòng đau.

                              Đột nhiên khi điện tắt
                              Nửa tâm linh đi về?

              (Trung An- 9g tối mùng ba tháng sáu 2012 lịch âm)

Thứ Sáu, 3 tháng 8, 2012

RẰM THÁNG SÁU


                         Huỳnh Văn Cát


                   Trăng tròn trĩnh vắt ngang cành liễu
                   Màu hoang sơ sau một trận mưa chiều
                   Vàng võ võ vàng!
                                                          ôi, tê tái!
                   Trăng trong ta u tịch cô liêu

                                        Giao Thủy, 15.6.2011
                               




Thứ Sáu, 27 tháng 7, 2012

TÌNH TRĂNG MUÔN THUỞ


                     Huỳnh Văn Cát


                    Cứ mỗi bận bình minh lên tới đỉnh
                    Vừng thái dương vành vạnh tươi hồng
                    Hoàng hôn đến ánh tà dương thoi thóp
                    Con quạ vàng vẫn tròn trĩnh tựa cái nong

                    Cứ mỗi bận tuần hoàn kinh nguyệt
                    Trăng theo tình ẩn hiện đầy vơi
                    Trăng mùng một lá trai le lói
                    Màu tinh khôi mắt biếc hé mi cười

                    Trăng mùng hai tươi non hình lá lúa
                    Dáng ngây thơ thấm đẫm chất  liêu trai
                    Mồng ba đến chiếc câu liêm lơ lững
                    Một màu vàng như nhắn nhủ cùng ai

                    Rồi mùng bốn trăng lưỡi liềm kiều diễm
                    Màu bâng khuâng gởi mộng bốn phương trời
                    Gió thoảng nhẹ mây hồng trôi lơ lửng
                    Hoa như người môi lại kề môi

                   Trăng mùng... mãi chắt chiu hạnh phúc
                   Tình đong đầy cho đến độ rằm trăng
                   Màu trong sáng lung linh huyền dịu
                   Để Kim Kiều đôi miệng song song

                   Đầy để vơi và tròn rồi để khuyết
                   Qui luật muôn đời nghiệt ngã lầm than
                   Đêm ba mươi, một đêm buồn, trăng khóc
                   Vũ trụ chìm trong tăm tối, một màu tang

                  Giọt lệ ấy hóa thành viên ngọc bích
                  Hình lá trai đẹp nhất trần gian
                  Và cứ thế đầy- vơi tròn- khuyết
                  Tình thủy chung trăng vẫn cứ tuần hoàn

                           Giao Thủy -  Đêm mùng 8.6.2012 lịch âm

Chủ Nhật, 15 tháng 7, 2012

BỤI CÁT


                    Huỳnh Văn Cát 
                                     (Quí tặng những tâm hồn đồng điệu)


                                    Người từ hạt bụi sinh ra
                              Ta là bụi cát trong sa mạc đời,
                                    Phù sinh trọn kiếp rong chơi
                              Phiêu bồng tận cõi mây trời thiên thai.

                                    Ta là mình chẳng là ai
                              Mai sau hóa kiếp trùng lai muôn vàn
                                    Tiếc hoài cười khóc trần gian
                              Kiếp người trọn vẹn lang thang
                                                                         Dễ mà...!?

                                    Dù ai kí ức nhạt nhòa
                              Riêng ta đến thác vẫn là còn nhau
                                    Tình yêu lắm sắc nhiều màu
                              Tình đời sớm nắng chiều mau mưa rồi

                                    Thói đời bạc trắng như vôi
                              Tình người xanh thắm núi đồi biển sâu
                                    Hoàng hôn tuổi, chỉ mưu cầu
                              Bằng an- khí tiết là câu vĩnh hằng.

                                                          Giao thủy 14.7.2005

Thứ Hai, 9 tháng 7, 2012

HỒN THƠM THANH THẢN


                   Huỳnh Văn Cát


Về đâu một kiếp phù sinh
Mây trôi bèo giạt phiêu linh cuối trời?
Còn chăng một chút với đời
Năm ba con chữ đầy vơi nghĩa tình.
Phiêu bồng mãn kiếp phù sinh
Hồn thơm thanh thản tồn sinh vĩnh hằng.

                                           Giao Thủy 28. 6.2012

LỜI CHÚC TRONG SƯƠNG MAI


                       Huỳnh Văn Cát


Chúc em một sớm an vui
Môi thơm luôn nở nụ cười tươi xanh
Mắt trong như tháng giêng lành
Vườn hồng có lối cho anh xé rào.

                                     Giao Thủy- 26. 6.2012 

Chủ Nhật, 24 tháng 6, 2012

THẤT THỂU


                                 Huỳnh Văn Cát

                   Ta thất thểu trên đường dài khúc khuỷu
                   Như đa đa “bắt tép kho cà”
                   Khản cả giọng
                   Núi rừng rung chuyển
                   Cùng đỗ quyên “ quốc quốc gia gia”

                   Em! Tri kỉ, hồng nhan trong thánh nữ
                   Mắt u buồn nhỏ lệ ướt bờ vai
                   Đau xé ruột - không thương càn giận ẩu
                   Tình thiên thu đang ủ mộng vắn dài

                   Thời xa vắng đâu rồi Lê Lựu?
                   Cõi đi về anh hỡi Trịnh Công Sơn
                   Ai Phụng Hiến - Báng Giùi hay Sáu Giáng?
                  Yêu trần gian cả thương ghét giận hờn

                  Thời chữ nghĩa tèm nhem ma mị
                  Vàng và thau đã bị đánh lộn sòng
                  Trò phù thủy đảo lừa lên tột đỉnh
                  Hồn thơ ca  đến lúc tang thương

                 Quen dối trá lọc lừa lươn lẹo
                 Quen treo dê bán chó lõi đời           
                 Thì nghệ thuật còn đâu chân thiện mỹ?
                 Ô ô hô! thiên hạ một trận cười.

                  Ngày xưa con cóc lên trời
                  Mưa to đổ xuống người người mừng vui.
                  Chừ thơ con cóc lên ngôi
                  Đa đa thất thểu buồn ôi là buồn.
    
                                           Giao Thủy - 21g . 24.6. 2012.