Thứ Năm, 21 tháng 2, 2013

LỜI BỐ DẶN CON TRƯỚC KHI LẤY VỢ


Nguồn: VN.net
Nếu như một người mẹ dặn con gái phải biết ứng xử khéo léo với chồng và nhà chồng, dù bận rộn công việc cũng phải thu vén việc nhà, dạy dỗ con cái…, thì một người bố cũng dặn dò con trai rằng: lúc giận cũng đừng dùng những lời lẽ xúc phạm, hay hành vi bạo lực với người con sẽ đầu ấp tay gối cả cuộc đời; dù ở ngoài xã hội, con có là "ông lớn, ông bé", thì về nhà con vẫn phải giúp vợ việc nhà; thời kỳ mang thai là khó khăn nhất đối với phụ nữ, hãy cùng cô ấy cảm nhận niềm vui của những ông bố bà mẹ...
Lời bố dặn con trai trước khi lập gia đình:
"Bố bảo lúc giận có thể cãi nhau nhưng đừng thượng cẳng chân hạ cẳng tay. Cãi nhau không có nghĩa con dùng những lời lẽ xúc phạm dành cho người mà con sẽ đầu gối tay ấp cả cuộc đời. Cãi nhau có nghĩa là nói hết những gì trong lòng để hai vợ chồng hiểu, thông cảm cho nhau, xóa đi hết mỏi hiểu lầm. Bản thân con còn chẳng hiểu được con, thế nên đừng mong người khác phải hiểu khi con cứ giữ trong lòng. 
Bố bảo cãi nhau với phụ nữ thì đừng có nói nhiều, chỉ cần nói vừa đủ. Độ khuếch tán âm thanh của đàn ông chẳng bao giờ bằng phụ nữ. Một người vợ chân chính sẽ đủ tinh tế để biết khi nào cần nói, lúc nào nên im lặng ngay cả trong khi nóng giận nhất. 
Bố bảo nhìn vào chiếc giường là biết cuộc sống vợ chồng có hạnh phúc hay không. Dù chuyện gì xảy ra đi chăng nữa, đừng mang chăn gối ra sofa ngủ, cũng đừng quay lưng vào người vợ của con. Hãy ôm cô ấy vào bờ vai và khuôn ngực nóng hổi của con. Tất cả sẽ qua đi, chỉ tình yêu còn lại.
Bố bảo dù ở ngoài xã hội, con có là xe ôm, hay ông lớn, ông bé, thì về nhà con vẫn là trụ cột của gia đình. Vợ con có thể là người phụ nữ rất đảm đang, cô ấy có thể đóng đinh, sửa ống nước hay tháo quạt trần, nhưng con hãy làm việc đó, trừ khi con quá bận. Nó vừa thể hiện sự công bằng, vừa thể hiện sự chia sẻ vợ chồng.

Bố bảo sau khi kết hôn sẽ hơn một lần con cảm thấy hối hận, thậm chí có mối quan hệ ngoài chồng ngoài vợ. Mỗi lần như vậy con hãy nhớ rằng: Người bồ hiện tại yêu con mười phần, người vợ hiện tại cũng từng yêu con mười phần như thế. Nhưng khi bước vào hôn nhân, vai trò của phụ nữ càng trở nên phức tạp, ngoài tình yêu họ còn có cả trách nhiệm. 
Vì vậy khi đã kết hôn, người ta sẽ không thể yêu con mười phần được nữa. Họ phải dành một phần trong số đó để yêu bố mẹ chồng, rồi lại một phần để yêu bố mẹ họ, còn thêm một phần nữa cho con cái. Và như thế, mười phần tình yêu khi bước qua hôn nhân chỉ còn lại bảy phần. Bằng cách này hay cách khác, 3 phần con mất đi từ người vợ sẽ được nhận lại gấp đôi từ gia đình và con cái của con.
Và một lý do nữa, người bồ sẽ chỉ đem lại cho con hạnh phúc nhất thời, còn người vợ sẽ đem lại cho con hạnh phúc bền vững. Thật tuyệt vời phải không? 
Bố bảo thời kỳ mang thai là khó khăn nhất đối với phụ nữ, là bởi vì muốn có được thiên thần thì phải qua thời gian khổ cực. Chính vợ con là người đã gánh vác sự khổ cực đó để đem lại niềm vui cho cả nhà. Thế nên đừng thở dài khi thấy vợ con chẳng còn được vẻ đẹp thời thiếu nữ, hay cũng đừng tức giận khi con nằm cạnh vợ mà chẳng thể làm gì. Hãy cùng cô ấy cảm nhận niềm vui của những ông bố bà mẹ, chắc sẽ thú vị lắm.
Bố bảo chuyện mẹ chồng nàng dâu là chuyện muôn thuở, giống như bệnh tiền mãn kinh vậy. Thế nên con hãy là sợi dây kết nối họ, hai người phụ nữ yêu con nhất trên đời. Đừng để mẹ cảm thấy bà đã mất con trai, và vợ con cảm thấy chồng mình là người nhu nhược. Như thế mới là đàn ông chân chính. 
Bố bảo rằng đừng tưởng người mẹ mới dạy dỗ được con. Theo nghiên cứu của các nhà khoa học, trong thời gian người mẹ mang thai thì người cha mới là người ảnh hưởng lớn nhất đến tình cảm và sự phát triển của trẻ. Con có thể không là người bố tuyệt vời nhất thế giới, nhưng hãy là người bố tuyệt vời nhất trong lòng những đứa con. 
Bố bảo "Phụ nữ là để yêu, không phải để hiểu”, nhưng nếu không hiểu, thì con chẳng thế yêu. Hãy hiểu họ bằng chính trái tim mộc mạc của con.

Bố bảo "quá khứ là thứ đã qua, hiện tại mới là cuộc sống”. Nếu quá khứ của vợ con có lỗi lầm, đừng chấp nhặt, cũng đừng đay nghiến vì đồng ý lấy vợ là con đã chấp nhận tất cả những gì thuộc về cô ấy. Hãy khoan dung và độ lượng. Dù không nói ra nhưng chắc chắn cô ấy sẽ yêu con đến suốt cuộc đời, một tình yêu bao gồm cả sự biết ơn và tôn trọng.

Và cuối cùng bố bảo, cuộc sống luôn thay đổi, hãy biết trân trọng từng ngày".
Sau một thời gian ngắn xuất hiện trên một Fanpage Facebook, lời bố dặn con trước khi lấy vợ đã nhận được hàng nghìn lượt "like", hàng trăm chia sẻ và rất nhiều bình luận. "Hay quá", "Rất ý nghĩa", "Người bố đó hẳn là một người chồng rất tuyệt vời"... là những nhận xét của rất nhiều thành viên mạng xã hội dành cho bài viết này.
Một số thành viên thì chia sẻ rằng họ sẽ đọc, suy ngẫm và coi đó là một hành trang của phương châm sống. Trong khi đó, một số bạn khác thì cho rằng: lời khuyên rất hay nhưng chắc gì nhiều nam giới làm được tất cả những điều đó. Mong những người đàn ông đang và sẽ làm chồng suy nghĩ được như ông bố này để có nhiều hơn gia đình hạnh phúc.

Thứ Năm, 31 tháng 1, 2013

NHỮNG CÂU NÓI DÂN GIAN CÓ HÌNH TƯỢNG CON RẮN



Nhân dịp năm “con rắn quí”, MN lượm lặt, gom góp những câu tục ngữ, ca dao, thành ngữ dân gian có sử dụng hình tượng con rắn để bạn đọc thông qua chuyện rắn mà ngẫm nghĩ thêm về chuyện nước, chuyện đời, chuyện người…
Nhân dân ta không chỉ quan sát loài rắn để rút ra những bài học kinh nghiệm trong việc chung sống với con vật dữ dằn, bí hiểm này mà còn nêu lên những bài học ứng xử, những lời khuyên, những tiếng cười… về nhiều vấn đề trong cuộc sống.
Nếu bạn đọc còn tìm được câu nào hay, mời tham gia bổ sung ở phần cảm nhận cuối bài viết.
***
1. “Lươn nạp mình cho rắn”: Xuất phát từ hiện tượng thực cứ đến ngày “mồng năm tháng năm” hàng năm, lươn dù lớn dù bé cứ gặp rắn là mềm nhũn ra không bò được nên bị rắn bắt. Có khi rắn nhỏ mà lươn thì lớn, rắn nuốt không vô, nhả ra cũng không được, rồi cả hai cùng chết. Dân gian dùng hiện tượng này để ám chỉ những kẻ không hiểu sao lại tự dưng đem nạp mình cho kẻ khác vô điều kiện ! Đành rằng rắn có sức mạnh của rắn, lươn có phận của lươn - “núi sông bờ cõi đã chia…” sao lươn lại làm chuyện “nạp mình cho rắn” ! Thật là “hàng thần lơ láo phận mình ra chi” (Nguyễn Du) !
2. “Theo đóm ăn tàn”: Nghĩa đen của nó có lẽ xuất phát từ thói quen bản năng của loại rắn mái gầm: loài rắn nầy ngủ ngày, ăn đêm, đặc biệt thích nhấm nháp chất tro tàn, nhất là tro tranh. Các nhà khoa học giải thích là rắn thích theo đốm lửa, tầm nhiệt để săn mồi (chuột, nhái, cóc …). Nghĩa bóng của thành ngữ này nói về kẻ dựa hơi, cơ hội để hưởng lợi. Trong xã hội có lắm kẻ cơ hội ăn theo, thực ra thì bọn họ chả có tài cán gì, chỉ là một lũ “vẽ rồng vẽ rắn” nhưng nhờ có được chút quyền lực mà tha hồ thu vén quyền lợi cho cá nhân hoặc cho lợi ích nhóm

Thứ Hai, 28 tháng 1, 2013

CÂU HÒ BẢ TRẠO


            Huỳnh Văn  Cát 

Nhà giáo Huỳnh Văn Cát và Nhà thơ Nguyễn Giúp

Hát “bả trạo” Quảng Nam còn có tên hát xạo. Hát xạo để vui cửa vui  nhà, để nụ  cười sãng khoái nở trên đôi môi thơm nồng mùi thuốc lá gò nổi nguyên  trinh.
Hát  “ba trạo” có  nhiều câu  rất tục ( thông  tục) và  cũng  có  nhiều  câu  rất thanh.
Cái không gian thơ mộng dưới ánh trăng vàng có lũy  tre xanh của ngày xa xưa  ấy đã và đang đi vào dĩ vãng! Nhưng cái hồn của của  nghệ sĩ dân gian vẫn rạng  ngời thể phách tinh anh qua câu hò lắng đọng.
Trăng tròn vàng vạnh rải dát vàng huyền ảo lung linh. Trai gái công khai ghẹo nhau. Cô nàng tuổi tròn đôi tám, nước  da bồ  quân, môi đỏ thơm nồng trầu xanh - cau tươi - vôi  trắng, mắt long lanh nhìn chàng trai đang say  mê tài sắc của  nàng, cất giọng bông  đùa:
Chàng ra  làm  chi  mà  mỗi  tháng  mỗi  ra
Chàng  ra  một  bận thì  thiếp khổ  ba  bốn  ngày
Nhanh như tia chớp, chàng:
Anh ở  trong  nớ  anh  mới ra
Cha mẹ  em có nhắn biểu  ông bà em  vô chơi.
Thâm thúy sao! ở trong  cái nớ có cha mẹ em chớ  đâu phải gì riêng anh?
Đương nhiên là vậy nhưng cô gái má lúm đồng tiền  lúng liếng vẫn tỉnh  bơ:
Hai bên thì  cỏ  mọc  rậm rì
Ở  giữa có  cái  khe nước  chảy  hỏi anh  đi  đừơng  nào?
Tiếng vỗ tay vang dội - tiếng cười  giòn tan - tiếng trầm trồ râm ran ồn lên sôi  động cả góc trời, rồi bỗng nhiên chùng xuống, rồi đột ngột lặng im để lắng nghe câu đối  lại:
Hai  tay anh  ôm chặt  hai  quả  đào
Dưới khe nước chảy, anh cắm sào  anh  nhảy  qua.
Dùng hình ảnh thiên nhiên thanh thoát để diễn đạt cái thanh cao thông  tục của đời thường sao mà  tài hoa đến  thế!
Ông bà ta, thiếu chữ - thừa  thông  minh, không biết phép tu  từ  ẩn dụ là  gì, không học trường viết văn nào hết, mà xuất khẩu  thành  thơ trong mọi tình huống.
Phải chăng ngôn từ chỉ là cái ngọn, cảm xúc mới là cái gốc? Gốc cảm xúc ăn sâu vào đất chất liệu trữ tình nên ngọn ngôn từ sum sê xanh tươi đỏ hồng hoa lá sừng sững trên sườn non  cao.
Đúng! Văn học dân gian là  nguồn  sữa  mẹ.


(Giao Thủy, những ngày giáp Tết Quí Tị)

TRĂM NĂM CÒN LẠI TẤM LÒNG MÀ THÔI


                            
             Huỳnh  Văn  Cát


Tất cả mọi  thứ trên đời này, cõi phù du  ảo ảnh, đều phải trôi theo cái  lẽ sinh,  tồn, hoại, diệt. Duy chỉ có một điều tồn lưu vĩnh viễn trong lòng NGUỜI, trong hồn NGƯỜI đến tận thế giới bên kia là  hai chữ:  Tâm và  Tình  chớ không phải Tài và trí.
Một năm  trôi theo  nhiều  năm về miền vĩnh cửu, ta còn lại tấm thân tràn trề  sức  sống, mái  ấm gia sum họp đông vui, bè bạn  thân  yêu và hồng nhan  tri  kỉ, bên cội mai già với hình thù quái dị  rêu  phong sực  nức mùi hương của nụ  hoa  vàng  tung  cánh.
Những  ngày   giáp   Tết năm  con  rắn Quí.
Nắng hanh gầy đủ  ấm  lòng người. Mưa lất phất đủ xanh cho cây đâm chồi  nẫy  lộc. Lạnh đủ nồng để mây tan thành màu sữa  đục tô điểm càn  khôn, để nuôi những đứa con  thơ,  trăng  sao vằng  vặc, lấp  lánh trong  đêm, vầng thái dương  rực rỡ  ánh hồng trong  mỗi  lúc “bình  minh  lên  nhịp  nhịp”(Bùi  Giáng) hay mỗi hoang  hôn  rướm máu cả trời  chiều.
Cả  một  khối tình ngưng tụ trong  lòng: với kẻ xa rời nơi  cố quận vì cuộc mưu  sinh mà  lang  thang nơi đất  khách quê  người tận  cuối bãi đầu  ghềnh, thì  hướng về  nơi quê cha  đất tổ, lòng  bùi  ngùi thắp lên một nén hương lòng; với người trụ lại chốn quê  hương cày  sâu  cuốc  chín  thì  tất bật  trên cánh  đồng lúa xanh, bùng  dâu, biền bắp theo câu  nông  vụ  tấn   thời  để được  thảnh thơi trong  ba  ngày  xuân  nhựt;  với  những tâm hồn  giàu  chất nhân văn  thì  thổn thức  bồi hồi  về  những  số phận không may trong tình  dân  tộc  nghĩa  đồng  bào.
 Tất cả  vũ  trụ  bao  la  và  lòng  người  khôn  cùng (trong cái hữu  hạn của những  đời  người  nối  tiếp  nhau  đi) hòa nhịp  trong  nhau  theo  gót  sen hồng của  nàng Xuân  xanh  diễm  tuyệt,  ta ngâm nga câu thơ:
“Trăm  năm  trước  thì  ta chưa  có
Trăm năm  sau  ta có  cũng  như  không
Cuộc  đời  có  có  không  không
Trăm  năm  còn  lại tấm  lòng  mà  thôi.”
                                                (không rõ tên tác giả)

                         (HVC - Giao  Thủy những  ngày  giáp  Tết Quí  Tị) 

Thứ Bảy, 26 tháng 1, 2013

THƯ GIÃN CUỐI TUẦN



Chuyện cười – st

1. CHỐNG THAM NHUNG


Một cán bộ đến gặp người làm biển quảng cáo:
- Làm một panô có nội dung: Công nhân xí nghiệp X. kiên quyết chống tham nhũng! Cỡ chữ to, giá bao nhiêu?
- Thưa anh, trọn gói là 250 nghìn đồng.
- Tốt, làm đi, ngày kia tôi lấy, ghi hoá đơn thanh toán tròn 1 triệu nghìn đồng nhé!
Phóng viên phỏng vấn một giám đốc:
- Thưa giám đốc, tại sao năm ngoái xí nghiệp ta báo cáo là năm "bản lề", báo cáo năm nay cũng nói là năm "bản lề"?
- Xin được hỏi lại anh, một chiếc cánh cửa có bao nhiêu bản lề? Và cả xí nghiệp tôi có bao nhiêu cánh cửa?
- !!!

2. MỘT CÁCH TRẢ NỢ
Cảnh sát giao thông chặn một chiếc xe, kiểm tra kỹ, mọi thứ đều không bắt bẻ vào đâu được.
- Thôi được, anh thật là một tài xế gương mẫu. Nào, làm vài ly vodka nhân ngày lễ!
- Ồ không !
- Yên tâm uống đi, hôm nay là ngày lễ mà!
Cụng ly xong, người đàn ông chui vào xe đi tiếp.
Cảnh sát móc máy bộ đàm ra gọi:
- Alô! Tớ còn nợ cậu 500 ngàn đồng phải không? Hãy lấy số tiền ấy từ chiếc Inova trắng sắp chạy qua nhé! Thằng cha lái xe vừa uống rượu đấy!

3. KHÔNG ĐỂ LẠI TANG CHỨNG
Bốn cô gái dự cuộc thi tuyển thư ký, đề bài như sau: "Một vị khách, sau khi làm việc với giám đốc, lúc ra về đã để quên trên bàn một phong bì tiền. Người thư ký cần phải xử lý như thế nào?".
Các bài thi làm xong, giám đốc lần lượt đọc các phương án.
Bài thứ nhất viết: "Tôi sẽ tìm người khách đó và trả lại họ".
- Người ta có quên đâu mà trả lại, bài này hỏng.
Tiếp đến bài thứ hai: "Nộp vào quỹ công đoàn".
- Ô hay, thế là được của miền xuôi, đem nuôi miền ngược à! Hỏng.
Bài thứ ba, khá hơn một chút: "Tôi sẽ đưa cho giám đốc, làm tiền tiêu riêng".
- Hừ, Nói toạc ra thế ư? Lộ liễu quá!
Bài thứ tư, tờ giấy trắng tinh. Giám đốc ngạc nhiên hỏi :
- Sao, cô không trả lời được à?
Cô gái nhanh nhảu đứng dậy, đến ghé sát vào tai ông giám đốc:
- Thưa sếp, em hành động như bài thứ ba ạ, nhưng sẽ không lưu lại bất kỳ giấy tờ nào liên quan đến số tiền đó.
- Cô này khá! Duyệt!

4. CÁI CUỐNG !

Bé gái chạy về cự nự với mẹ:
- Mẹ ơi, sao thằng Cò nhà cô Liên có cái "cuống" ở giữa hai chân mà con lại chả có. Con bắt đền mẹ đấy!
- Thôi nào, con gái ngoan của mẹ. Thằng Cò chỉ có một cái đó thôi, nếu con muốn, khi lớn lên con sẽ có nhiều cái hơn nó.

5. KHÁC BIỆT VĂN HÓA
Khi phát hiện trong cốc bia hơi có con ruồi:
- Người Mỹ hỏi lại chủ quán xem con ruồi thật hay ảo.
- Người Đức sẽ đổ cốc bia xuống sàn, trả tiền và ra khỏi quán.
- Người Anh sẽ mắng nhiếc chủ quán, đòi cốc khác.
- Người châu Phi ăn con ruồi, sau đó uống bia.
- Người Trung Quốc vứt con ruồi đi và uống bia.
- Người Việt Nam uống ngon lành, sau đó gọi chủ quán lại giới thiệu con ruồi và đòi cốc khác. Trước khi về còn cho người khách khác trong quán thuê lại con ruồi.

BÂNG KHUÂNG


                                                     
                            Huỳnh Văn  Cát


                       Sớm mai dậy nhìn cây nhớ gió,  
                       Làn sương mơ xa lắc cuối chân trời
                       Em hư thực thực hư huyền  ảo
                       Chút tinh ta xin gởi áng mây trôi 

                                       Giao Thủy 15/12/ Nhâm Thìn

Thứ Tư, 23 tháng 1, 2013

TRỌN MỘT NIỀM VUI


                        Hùynh văn cát
                                                        Tặng Dũng và S.


                         Đời mênh mông tận  bờ  bến khổ 
                        Ta yêu đời nguyên vẹn thuở hư vô
                        Để mai  mốt  ta về đâu ai  biết !?!?
                        Nơi Trần  gian hay Địa ngục, Thiên  đàng ?

                        Hãy ghì chặt  nỗi  đau nhân thế
                        Hãy ôm nhau thành “nhị hỉ tâm hồn”
                        Hãy  xao xuyến trong bàng  hoàng thổn  thức …
                        Hãy dại khờ theo nhịp trái  tim em 
                        Hãy si mê theo từng  bông hoa  dại
                        Dọc đường quê và tận chốn non ngàn 

                        Hoa thượng uyển cao sang ta không  mến 
                        Bởi  vì ta là cát  bui  hồng  nguyên
                        Ngai hoàng đế dẫu ai mời không  thèm đến 
                        Bởi ngàn xưa ta ở  tận  non Tiên

                        Nơi cõi tạm phù du ảo ảnh 
                        Tình trăm  năm bất quá cũng  bạc đầu
                        Ta  đang chêt theo từng tờ lịch rụng
                        Ta đang đi đến tận cõi  vui sầu 

                        Màu áo ấy xanh vàng hay đỏ tím
                        Màu áo em mắt biếc với môi  hồng
                        Màu hoàng hôn trên đồi hoa  tím 
                        Màu thủy chung trong nghĩa vợ tình chồng

                        Đồi sim tím câu chuyện tình lãng mạn
                        Mà sắt son thương nhớ đến bạc  đầu
                        Là  nghệ sĩ nhiều khi tim rướm  máu 
                        Máu con tim theo huyết  lệ  nhạt  nhòa
                        Hữu  Loan Hỡi! MÀU HOA  SIM  TÍM
                        Bài thơ hay đến tận  muôn đời

                        Đại thi sĩ, thương ai, người đễu giã
                        Góp cho đời vô  số những vần thơ…

                        Thơ lãng mạn Diệu là người anh cả
                       “Khi chết rồi ta sẽ yêu ma”
                        Thơ tình ái đời đời bất diệt
                        Màu lung linh trong ngọc trắng ngà
                     “Tòa thiên nhiên dầy dầy sẵn đúc”
                       Ta mê li như bướm yêu hoa

                       Tư tưởng lớn gặp nhau trong cõi tạm,
                       Tình thi nhân chén rượu cuộc cờ 
                       Niềm vui trọn ta cùng ông đối ẩm
                       Dâng  hiến đời xin chỉ: Một  vần thơ.
                      
                                          Giao thủy 11/12/Nhâm Thìn