Chủ Nhật, 30 tháng 9, 2012

VÀI NÉT SƠ LƯỢC VỀ HỌC BỔNG BƯU TIẾP

                 Huỳnh Văn Cát 


              

Nhà giáo  Huỳnh Văn Cát  trao HB Bửu Tiếp  tại trường THCS  Mỹ Hòa

     Bửu Tiếp quê ở Thừa Thiên Huế là một nhà cách mạng thuôc thế hê. lão thành, Ông sinh ra trong một gia đình quí tộc thuôc dòng họ hoàng gia triều Nguyễn, Kể theo thứ bậc trong hoàng tộc vương triều Nguyễn: Miên, Hồng, Ưng, Bửu, Vĩnh thì ông là chú của hoàng đế Bảo Đại, vị vua cuối cuối cùng của chể độ phong kiến VN.

            Ông tham gia cách mạng vào thời kì Tiền khởi nghĩa ,là đồng chí và cũng là bạn thân của Đại tướng Võ Nguyên Giáp. Sau CM Tháng Tám 1945, ông là cán bộ trung ương phụ trách công tác bình dân học vụ của Bộ Giáo dục nước Việt Nam Dân Chủ Cọng Hòa. Ông đã hi sinh  trong thời kháng chiến chống Pháp và được nhà nước CHXHCN Việt Nam phong tặng danh hiệu LS.

            Lúc sinh thời, Liệt sĩ Bửu Tiếp có nguyện vọng  : muốn góp phần xây dựng nền giáo dục nước nhà bằng cách sử dụng tài sản của gia đình mình cấp HB cho những học sinh nghèo hiếu học.

            Bác sĩ Vĩnh Toàn, người con trai duy nhất của người Liệt sĩ trọn đời vì sự nghiệp giáo dục đó, đã thực hiện nguyện ước cao cả của đấng sinh thành. Trước khi từ trần (mùa hè, 2010), bác sĩ Vĩnh Toàn có lời dặn dò phu nhân, bà giáo sư Trần Thị Phương Lan (Cựu Gs Anh văn Trường Trần Quí Cáp Hội An, cựu Giảng viên Đai học sư phạm Sài gòn_trước 1975 ). Theo lời dặn của ông Vĩnh Toàn thì một phần sản nghiệp của gia đình ông đươc giao lại cho bà Phương Lan làm quỹ học bổng Bưu Tiếp.

            Sau đám tang bác sĩ Vĩnh Toàn vài tháng thì giáo sư Trần Thị Phương Lan lâm trọng bệnh và bà đã qua đời tại bệnh viện Chợ Rẫy ( Sài Gòn). Trước lúc lâm chung, bà trao lại cho người học trò tâm phúc, Thạc sĩ Phan Xuân Anh,( lớp 12c TQC-H A) số tài khoản cũng như chương trình và kế hoạch phát học bổng.

            Thưc hiện sở nguyện của liệt sĩ Bửu Tiếp, lời dặn của bác sĩ Vĩnh Toàn và lời di huấn của giáo sư Phương Lan(người thầy học đáng kính), Thạc sĩ Phan Xuân Anh cùng với các bạn học sinh lóp 12c TQC- HA, trước 1975 như thầy giáo Huỳnh Văn Cát, thầy giáo Huỳnh Văn Em, thầy giáo Lê Kiệt và một số bạn đồng song khác đã phát học bỗng Bửu Tiếp cho các trường trong tỉnh Quảng Nam (nơi có các bạn học sinh lớp 12c TQC do cô Phương Lan làm giáo sư cố vấn  hiện đang công tác trong ngành giáo dục) từ năm học cuối năm hoc 2010 - 2011 đến nay,

Học bổng được phát hằng năm – vào đầu hoặc cuối năm học.
            Chương trình HB Bửu Tiếp đã góp một phần nhỏ nhưng đầy ý nghĩa với phong trào khuyến học trên phạm vi cả nước.

                                                           Giao Thủy 28. 9. 2012

Thứ Bảy, 15 tháng 9, 2012

TIẾNG VIỆT NGHÈO, GIÀU?


                                                    Huỳnh Văn Cát

          
Với lòng tự hào, tự tôn dân tộc, có nhiều nhà văn, nhà thơ, nhà ngôn ngữ học gạo cội của con LẠC  cháu HỒNG đã từng nói và minh chứng hùng hồn Tiếng Việt chúng ta giàu và đẹp. Điều nầy không ai dám phản bác, vì đó là sự thật.

          Tiếng Việt giàu:

          Nói về  năm màu trắng, đen, vàng, xanh, đỏ, tiếng Pháp có một số từ tương ứng: blanc, noire, jaune, bleu- vert, rouge Tiếng Anh tươg ứng với một số từ tương đương: white, black, yelow, green, red.
Còn Tiếng Việt thì vô cùng phong phú :
Trắng thì có: Trắng, trắng tinh, trắng nõn, trắng toát, trăng trắng, trắng bóc, trắng bong, trắng bốp, trắng dã, trắng hếu, trắng muốt, trắng ngà, trắng ngần, trắng phau, trắng phếu, trắng trong , trắng xóa...
           Đen thì có: đen đủi, đen giòn, đen đúa, đen hắc, đen kịt, đen lánh, đen nhánh, đen ngòm, đen thiu...
           Vàng có: vàng tươi, vàng giòn , vàng khè, vàng vọt...
           Xanh thì: xanh lơ , xanh lét, xanh xao, xanh xanh, xanh ngắt, xanh um...
           Đỏ thì: đỏ chót , đỏ choét, đỏ lòm, đỏ ngầu...

          Đó là chưa kể đến các từ mượn có nguồn gốc từ bọn phong kiến phương Bắc: bạch, bạc; hắc, ô; hoàng, huỳnh; thanh ; hồng, hường…

             Tiếng Việt đẹp:

          Về âm thanh, trong giao tiếp bình thường, lời nói  luôn luôn có nhạc điệu lên bỗng xuống trầm như cung thương làu bậc ngũ âm (ND).

          Về kí tự, TV được viết theo mẫu tự Latin, chữ Việt, nói khiêm tốn, đẹp như chữ Anh, Pháp, Bồ, Tây; nói trung thực, chữ Việt đẹp hơn mọi thứ chữ văn minh trên trái đất nầy bởi những dấu thanh.

          Từ một ngôn ngữ nghèo nàn, chưa tới  ba mươi phần trăm từ thuần Việt, vươn lên thành ngôn ngữ  đại gia là nhờ ta biết mượn mà không trả, biết Việt hóa ngôn ngữ ngoại lai thành ngôn ngữ dân tộc bằng cách phát âm thuần Việt. Để từ đó ta linh hoạt sử dụng có hiệu quả thẩm mĩ cao, hoặc hiệu quả dung tục cao trong từng ngữ cảnh cụ thể.

          Chẳng hạn như khi gọi tên cái bộ phận chỉ giới tính loài người, lúc hai giống đực và cái trong nhau, thì gọi đúng tên cái ấy  và hoạt động của hai cái ấy bằng từ thuần Việt, thì sự hưng phấn tăng theo cấp số nhân. Lúc trần truồng thì phải trần trụi mới hợp cảnh, hợp  tình và hợp lí. Cái lúc ấy mà đem lớp từ HV ra mà sử dụng thì thật là vô duyên.

          Khi một thầy giáo sinh học đóng bộ complet lên bục giảng các bài liên quan đến hệ sinh sản thì từ ngữ lại hiện lên một sắc thái trang trọng như một nhà mô phạm. Cũng những cái bộ phận ấy nhưng gọi nó bằng những thuật ngữ chuyên ngành: âm...dương... giao...

                  Tiếng Việt giàu đẹp bởi sự đa dạng, phong phú và tế nhị như vậy chứng tỏ người Việt ta thông minh và lịch lãm. 

           Tiếng Việt giàu và đẹp nhưng Tiếng Việt vẫn còn nghèo và xấu.

                                                                                  ( Còn nữa)

                                                   G T,  một đêm mưa tháng chín 2012
    
      

Chủ Nhật, 26 tháng 8, 2012

LÒNG TỰ TRỌNG


       Huỳnh Văn Cát

Với bản thân, gia đình, đất nước, thế giới, cộng đồng hẹp và rộng, lòng tự trọng vĩnh hằng để mọi mối quan hệ đươc giao hòa bền chặt và tương kính.

Tự trọng: coi trọng và giữ gìn phẩm cách của mình. Nếu mình biết coi trọng và giữ gìn phẩm cách thì không ai dám xem thường mình được (Từ điển TV 1997, Trung tâm từ điển điển học, nxb Đà Nẵng, trang 1041).

          Thế mà trên đời  này, có nhiều kẻ dựa vào chức, quyền, tiền bạc để buộc người ta tôn vinh mình lên tận mây xanh. Chẳng hạn như ông Nguyễn Quang Thèo, Huỳnh Quang Thọt...

          Thẹo dỡ trò  mệnh danh thơ ca thời hậu hiện đại để lừa mị thiên hạ .

          Thọt bày trò thần linh mượn bút viết “Thi Vân Yên Tử” để đánh bóng mình.

          Thỉnh thiếu kiến thức khen thơ nhái hết lời để bia miệng ngàn năm, để thiên hạ có một trận cười rách lổ ...

          Nếu các ông ấy có lòng tự trọng và không coi thường thiên hạ mà biết dừng lại ở chốn trà dư tửu hậu thì không ai thèm nói làm gì. Đằng nầy các ông giương giương tự đắc, cứ nghĩ rằng mục hạ vô nhân, ỷ trong tay có chức có quyền có tiền có bạc, tôn vinh nhau rồi đem mộc nhà nước đóng vào với danh hiệu nọ danh hiệu kia để lòe thiên hạ. Các vị ấy chỉ dối được Đảng, gian được nhà nước, chớ làm sao lừa được dân, người chủ của đất nước CON LẠC CHÁU HỒNG.

          Với đặc trưng của nghiệp nghề, người ta có thể chấp nhận: nghề chính trị phải dùng thủ đoạn để chiến thắng kẻ thù, để quốc thái dân an, nhưng người ta không bao giờ chấp nhận nghiệp văn chương mưu mẹo để lập lờ đánh lận con đen, để mang tập thơ “chuyển ngữ” văn xuôi thành văn vần đi dự giải Nobel văn chương.
         
          Quần chúng nhân dân là tấm gương soi bốn mặt, hãy nhìn vào đó để biết dung nhan, diện mạo chân dung, chân tướng chính mình. Đó là lời chân thành với những ai không có lòng tự trọng và cũng là  câu trau mình trong chu kì NHỨT NHỰT TAM TĨNH NGÔ THÂN.

                                          Giao Thủy - 26/8/2012

Thứ Hai, 20 tháng 8, 2012

ĐỜI LÀ BỂ KHỔ


            Huỳnh Văn Cát



          Theo thánh kinh cựu ước (Sáng Thế Kí), Đức Chúa Trời sáng tạo ra cõi Trần gian. Tất cả muôn loài đã được sản sinh. Đến ngày Thứ bảy, Chúa Trời sáng tạo ra, Adam và Êva, thủy tổ loài người để cai quản. Vì cả hai vợ chồng nghe lời rắn, ăn trái cấm nên Đức Chúa Trời nổi cơn thịnh nộ, đuổi cả hai ra khỏi vườn Địa Đàng. Từ đó đến nay loài người sống trong bể khổ của tội lỗi. Để cứu rỗi loài người, Ngài sai con một của Ngài giáng thế ở thành Bê-lê-hem vào lúc 1g00p ngày 25/12/0001 chịu đóng đinh trên thập tự giá, chết thay cho loài người. Như vậy Cõi người  này là bể khổ. 
Theo Đức phật Thích ca mâu ni, cuộc đời  là bể khổ, con người phải tu nhân  tích đức mới giải thoát khỏi vòng luân hồi luẩn quẩn. 
Kark Mark, nhà duy vật biện chứng pháp, cũng muốn tạo dựng một thiên đàng ngay trên trần gian vì trần gian này quá khổ đau! 
          Duy vật biện chứng, duy tâm và duy linh gặp nhau : ĐỜI LÀ BỂ KHỔ (còn cách cứu rỗi, giải thoát, giải phóng thì khác nhau).
          Như vậy,  BỂ KHỔ LÀ CẢ CUỘC ĐỜI, HẠNH PHÚC CHỈ LÀ CÁNH BUỒM NÂU THẤP THOÁNG.

          Huỳnh Quang Thuận, tiến sĩ lộng giả thành chơn, cho ra đời tập thơ ‘Thi Vân Yên Tử” ( dư luận xôn xao) .
Mình thấy Trần Mạnh Hảo nói rất đúng. Quang Thuận chỉ giỏi nịnh hót cấp trên để lòe thiên hạ chứ thực ra thơ của Thuận ở bậc tầm tầm (nếu không nói là tầm bậy). Lếu láo như vậy là quá trớn rồi đấy Thuận ạ! Nobel  văn chương quái gì cái loại thơ vô hồn giả cầy đó.
Hữu thỉnh chỉ giỏi làm thơ theo cảm xúc, kiến thức còn hạn chế nên không ngó trước nhìn sau. Kể ra cũng tội cho thuyền  nhỏ chở đầy, người yếu gánh nặng. Nếu không có ĐCSVN lèo lái thì Hữu Thỉnh chìm xuồng. Các ông đang sống trong bể trầm luân của cuộc đời mà tưởng mình là ông trời cho nên sự thể mới như vậy. 
Mình là một nhà giáo VN chân chính hơn 37 năm cầm phấn dạy học trò, cảm thấy xấu hổ cho nền thơ ca VN đương đại.

          Cái sướng thấu óc thì thằng người nào cũng như nhau cả . Cái khổ thì mỗi thằng người có mỗi cái khổ riêng.
          Người nông dân cực do nắng, do mưa, do bão, do lụt... Họ khổ vì bị cướp đất (từ thời phong kiến ...), khổ vì bị bọn thương lái Trung Quốc ép giá, lừa đảo đủ kiểu ...
          Ông thầy giáo cực vì đồng lương quá thấp nên phải dãi nắng dầm mưa cuốc đất hoặc chạy vạy “Kiếm ăn từng bữa toát mồ hôi” ( Tú Xương). Ông thầy giáo khố vì mấy em ngựa chứng sân trường, khổ vì sách giáo khoa viết bậy mà vẫn phải dạy. Và bao nhiêu điều khác nữa.  
Mấy ông quan chân chính ngày xưa cực vì lo cho quốc thái dân an và khổ vì  lo chống lại bọn gian thần quyền thế (kẻ thù trong nội bộ rất khó loại trừ). Cán bộ chân chính của ĐCSVN cực vì đồng lương quá thấp, khổ vì thù trong giặc ngoài, thù trong là bọn tham nhũng, giặc ngoài là bọn tàu lạ đang hoành hoành trên biển Đông.

Tối ni, ngồi chơi với bạn bè thân thiết (NA, Hồ Nam, Phúc (Cẩm Lý), trong chén tạc chén thù, tâm tình tới bến, NA đọc thơ “XIN”: Người ta xin bảy xin năm/ Còn anh xin nửa đêm nằm với em/  Được rồi lại muốn xin thêm/ Kẻ cho người nhận khát thèm như nhau); mình nhìn vào đôi mắt đầy cảm xúc của giai nhân đọc bài thơ XIN (LVB) (Người ta xin bảy xin năm/ Còn anh xin một phần trăm thôi mà/ Xin nhiều thì sợ em la/ Xin ít cứ ngỡ như là chưa xin/ Thôi thì nhiều ít tùy em/ Miễn cho tí chút là hên lắm rồi/ Sao em không chịu trả lời/ Hay là em định cho tôi cả mười).
Cả bàn bình luận: A và B giống nhau ở điều ước muốn nhưng lại khác nhau ở cách xin. Phong cách thơ ca mỗi người mỗi khác nên không ai giống ai. Nếu Thi Vân Yên Tử (Huỳnh Quang Thuận) được đề nghị nhận giải Nobel thì hai bài thơ này còn xứng đáng hơn nhiều.
          Đang bình luận thơ thì giai nhân có đôi mắt đẹp vừa cười vừa nói “Đời là bể khổ thì chúng ta phải bơi cho nó sướng”. Phúc (Cẩm Lý ) nhìn thẳng vào đôi mắt giai nhân nói “Nếu đời là bể khổ, tụi anh tuổi ngoại tứ tuần thì bơi được mấy xí lắm mà lại ...sướng...hả em?
          Thì ra trong cuộc đời này cũng lắm chuyện lôi thôi vì chuyện SƯỚNG-KHỔ.

                              Giao Thủy, 10g 10 ngày 20.8.2012
                                            (Quí tặng : NA, HN, P...)

Thứ Bảy, 11 tháng 8, 2012

... THEO MÁU VỀ TIM


                                                  Huỳnh Văn Cát


                             Mân mê bàn tay em
                             Năm ngón nhỏ thon mềm
                             Thơm thơm mùi hoa quí
                             Nồng nàn và dịu êm

                             Bàn tay đan bàn tay
                             Hơi ấm truyền cho nhau
                             Lửa lòng từng ấp ủ
                             Bùng cháy phút giây nầy

                             Tay anh rời tay em
                             Những nồng nàn dịu êm
                             Lắng sâu vào nỗi nhớ
                             Rồi theo máu về tim

                                             Giao Thủy, 10.8.2012

Thứ Tư, 8 tháng 8, 2012

ĐỘT NHIÊN


                           Huỳnh Văn Cát   (tặng Mộc Nhân)


                              Đột nhiên bị điện cúp
                              Cả xóm làng tối om
                              Trên trời đầy sao sáng
                              Treo nửa vầng trăng nghiêng.

                              Nửa trăng kia ai cắt
                              Để Cuội - Hằng xa nhau
                              Và bao nhiêu tiên trích
                              Chung một kiếp lưu đày.

                              Đột nhiên ta cảm thấy
                              Cây cối và san hô
                              Đất liền và biển cả
                              Sông núi quặn lòng đau.

                              Đột nhiên khi điện tắt
                              Nửa tâm linh đi về?

              (Trung An- 9g tối mùng ba tháng sáu 2012 lịch âm)

Thứ Sáu, 3 tháng 8, 2012

RẰM THÁNG SÁU


                         Huỳnh Văn Cát


                   Trăng tròn trĩnh vắt ngang cành liễu
                   Màu hoang sơ sau một trận mưa chiều
                   Vàng võ võ vàng!
                                                          ôi, tê tái!
                   Trăng trong ta u tịch cô liêu

                                        Giao Thủy, 15.6.2011